• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tôi hoàn toàn bị đánh bại, trong cuộc nói chuyện ngắn ngủi đó, tôi đã biết hết toàn bộ. Người này không phải là con ma men bình thường, không hiểu chuyện - hoành hành ngang ngược, ác bá.

Trên người hắn không có tiền, cũng không chứng minh thư, càng không có điện thoại. Lại nói, địa chỉ của mình cũng không nhớ.

"Rốt cuộc anh muốn thế nào?" Tôi kiên nhẫn đến mức kiệt sức, giọng nói có chút nóng nảy.

"Cô giúp tôi một chút đi, tôi không muốn ngủ đầu đường xó chợ." Hắn vẫn không chịu.

"Mơ tưởng!" Tôi không điên, cũng không ngốc, không có lý do gì đ tôi phải đưa tên đàn ông say khướt về nhà, huống hồ, chúng tôi cũng không quen biết.

"Vậy thì cùng nhau chết cóng." Tên say rượu ác bá ung dung nói.

Những bông tuyết bay nhẹ nhàng trên con đường yên tĩnh, chúng tôi cứ giằng co như vậy. Cuối cùng vì sợ lạnh mà tôi giơ tay đầu hàng, đụng phải hắn, tôi thừa nhận mình quá xui xẻo.

Tôi đưa hắn vào một nhà nghỉ, dùng chứng minh thư của mình đặt phòng, còn phải dùng tiền của mình để trả tiền phòng.

Đau lòng muốn chết, đúng là tự mình chuốc khổ vào thân, tự nhiên đi lãng phí tiền vì người đàn ông này.

"Tôi đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, anh muốn náo loạn hay muốn ngủ thì tùy, nhưng đừng quấy rầy tôi." Tôi nói với con ma men ác bá.

Hắn hình như có chút tỉnh rượu rồi, không chỉ cám ơn, còn để tôi nhanh chóng rời đi.

Tôi trừng mắt nhìn hắn, vừa tiếc tiền phòng, vừa đi ra khỏi nhà nghỉ. Tôi là sinh viên, để thuận tiện đi làm them, nên thuê chung phòng với hai chị đã có bạn trai.

Chỗ này rất gần nhà tôi, ước chừng khoảng mười lăm phút là về đến nhà, một chị cùng phòng đã về nhà thăm bạn trai.

Trong nhà vắng ngắt, tắm nước nóng khiến tôi xóa bớt mệt mỏi và lạnh, sau đó vào phòng bếp nấu mì. Mới xé gói gia vị ra, ngoài cửa chợt truyền đến tiếng “rầm, rầm, rầm”.

Tôi tắt bếp, bước đến trước cửa, qua lỗ mắt mèo nhìn ra bên ngoài, hành lang có một ít ánh sáng, nhưng ngoài cửa lại không có một bóng người.

“Rầm, rầm, rầm, - -”

Đang muốn quay lại phòng bếp, tiếng gõ cửa lại tiếp tục vang lên.

Tôi nghi ngờ, lông mày nhíu chặt lại, lần nữa dán sát vào lỗ mắt mèo, nhưng vẫn không có một bóng người.

Chẳng lẽ là ma?! Bỗng dưng, toàn bộ lông tơ trên người cô đều dựng đứng lên! Nhưng vào lúc này, tiếng cào cấu, gào thét giống như âm thanh chó con sủa.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi vì bản nhân cực kỳ yêu động vật, lại thích làm người khác vui, cho nên, chó mèo lưu lạc đối với tôi cũng giống như thấy bánh bao nhân thịt vậy, nhưng tìm tới cửa xin ăn là lần đầu tiên.

"Ưmh ưmh ~" Tiếng kêu thật đáng thương, tôi kéo ra một cái khe nhỏ. Két, tôi sửng sốt, trước cửa quả thật một con chó đang nằm, toàn thân trắng như tuyết, thân hình có thể so sánhvới chó ngao Tây Tạng. Nhưng nó không bẩn, không nhếch nhác, lông dài mềm mại có vẻ cao quý mà ưu nhã. Nó lập tức đứng lên khi nhìn vào mắt tôi, tôi phát hiện chân trước của nó có vết máu, lúc đứng lên dòng máu đỏ thẫm lại chảy ra.

"Mày bị thương?" Tôi nhẹ giọng hỏi.

Nó tự nhiên không kêu tiếp, chỉ là ngước mặt to nhìn tôi. Tôi bị đôi mắt nhỏ sáng long lanh đánh bại, cho nên nó thuận lợi vào nhà tôi.

Rất nhanh, tôi ý thức được phiền toái lại đến.

Con chó lớn cao quý kêu lên một tiếng bá đạo, bộ dáng trước khi vào cửa, còn điềm đạm đáng yêu, nhưng sau khi vào cửa, lắc mình một cái đã thành chủ rồi.

Tôi xử lý vết thương cho nó, băng bó, cho nó uống sữa nóng để bồi bổ thân thể, thế mà sau khi nó ăn uống no say cư nhiên chiếm đoạt giường của tôi.

"Mày thật quá đáng!" Tôi hầm hừ chỉ vào móng vuốt trên giường đơn. "Mày nhìn xem, giường của tao bị mày làm bẩn rồi."

"Hừ ~" Nó cư nhiên đáp lại một tiếng “hừ” đầy khinh thường, tiếp theo nghiêng đầu dựa lên gối tôi.

Tôi tức giận vung tay gõ mạnh lên đầu của nó. "Mày xuống mau."

"Ưmh ~" Tiếng kháng nghị - uy hiếp vang lên.

Tôi chảy nước mắt ~ gây khó dễ tôi, ăn đồ của tôi, nằm trên giường tôi, lại còn ngang ngạnh như vậy!

"Tao làm cho mày ổ chó được không?" Tôi nuốt giận, ôm chăn bông trên giường xuống đất, sau đó cầu xin nó, như cầu xin đại gia xuống dưới ngủ. Nó lại không so đo rướn người, "Hừ" một tiếng.

"Tôi thật xui xẻo mà." Tôi ấm ức thở dài, vơ lấy cái gối, chấp nhận ngủ ở phòng khách một đêm.

Có lẽ dáng vẻ của tôi giống như “thâm cừu đại hận”, mà con Đại Cẩu bá đạo kia lại rất hiểu tính người, đang chuẩn bị đi ra phòng khách, thì nó dùng đầu quấn lấy tôi. Tiếp đó, nhường một nửa giường cho tôi.

Tôi không khỏi ngẩn người. "Ý của mày là, không ngại tao và mày ngủ cùng nhau?"

Nó không nói gì, chỉ nháy nháy mắt.

Lông mày tôi nhíu lại. "Mày không để ý, nhưng tao để ý!"

"Ưmh ~" Tiếng uy hiếp lại vang lên, đôi mắt nhỏ sáng lóng lánh biến thành màu xanh u ám - lạnh lẽo.

Sau đó, tôi bò lên giường nằm, lại ngửi phải cái ngáp buồn ngủ bá đạo của nó.

Tôi vốn bị cảm mạo, lại đứng cùng một tên đàn ông ngang ngược nửa giờ trong đêm gió lạnh, nằm xuống mới phát hiện toàn thân đau nhức không dứt, thân thể nóng-lạnh đan xen.

Tôi biết mình bị sốt rồi, nhưng mà không muốn dậy lấy thuốc, cứng rắn chịu đựng. Lúc nóng thì vén chăn lên hóng mát, lạnh thì dựa sát vào bộ long để tìm kiếm hơi ấm.

Rốt cuộc, con chó không chịu đựng được tôi lúc gần lúc xa nữa, chân trước bị băng bó, đạp tôi một phát xuống giường.

Tôi xoa mông bò dậy, oán hận nhìn chằm chằm nó, nó chột dạ tránh né tầm mắt tôi. Một khắc kia, tôi cảm thấy con chó này rất thần kỳ, mà tôi thấy vô cùng tuyệt diệu. Thì ra nó thông minh như vậy, mà tôi có thể trao đổi với chú chó thông minh như thế. Nghĩ đến điều này, tôi không biết nên khóc hay nên cười, nghi ngờ mình ấm đầu nghiêm trọng rồi, lại ảo tưởng trao đổi với con chó bốn chân.

"Đừng đạp tao, tao sẽ tha thứ cho mày." Tôi càu nhàu đùa giỡn một câu.

"Ưmh ~" Nó khẽ lên tiếng, dường như hiểu ý tôi.

Tôi lại bò lên giường, vòng quanh bộ lông nó cố tìm một chút ấm áp, mà nó cũng không đá tôi xuống giường nữa.

Hôm sau là chủ nhật, lúc tôi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao, Đại Cẩu bị thương không thấy đâu. Nếu không phải có dấu vết móng vuốt trên giường và hòm thuốc chưa đóng nhắc nhở, có lẽ tôi sẽ cho rằng mình nằm mơ.

Triêu chứng cảm mạo tăng thêm, tôi uống thuốc hạ sốt, sau đó mê man đi làm. Tôi có hai nhiệm vụ, thứ bảy đi Khẳng Đức Cơ, chủ nhật qua giúp đỡ tiệm trà sữa ở góc đường.

"Tiểu Bách Khả, ôm cây cao lương." Tôi vừa đi vào tiệm trà sữa, liền bị học trưởng cùng trường chặn lại.

Hắn tên là Quách Ninh Vũ, là chàng trai có tinh thần hăng hái, yêu thích áo khoác màu cà ri, lại thích nói giỡn, vì thế mọi người ở tiệm trà sữa cười gọi là cây cao lương.

"Học trưởng, em bị cảm." Tôi cười nói, giọng mũi nồng đậm, chứng minh rằng tôi không nói láo.

Ninh Vũ lập tức dừng lại động tác, bỗng nhiên chạy về Hạ Vi Mính ở phía sau vừa vào đến cửa. "Tiểu Mính Mính, ôm cây cao lương."

"Uy ~ anh chỉ muốn ôm, làm gì mà lại hôn anh?"

"Bạn trai em ở bên ngoài." Vi Mính cười gian.

Tôi vừa nhìn ra, quả nhiên trông thấy Chu Hiên Lập giạng chân ngồi trên xe gắn máy. Mặc dù hắn đội mũ bảo hiểm, nhưng đôi mắt bắn ra ánh sáng u ám, không cách nào che giấu.

"Vậy mà em còn thân thiết với anh?" Ninh Vũ che má trái của mình, sắc mặt buồn bã vì bị người khác đùa giỡn.

"Bọn em vừa cãi nhau." Vi Mính cười đắc ý, thản nhiên vào phòng thay đồ.

"Học trưởng, anh xong đời. Bạn trai Mính Mính là “giang hồ”, hắn nhất định sẽ tìm mười anh em, chặn đánh anh ở ngõ nhỏ, mặc anh kêu cha gọi mẹ." Tôi nhìn có chút hả hê, đe dọa.

Ninh Vũ trừng mắt nhìn tôi, sau lại hướng về phía Chu Hiên Lập ở phía ngoài tiệm, khoát tay nói: "Bạn gái của anh đang giận dỗi, không nên bị lừa."

Sau khi nói xong liền chui vào quầy rượu, đàng hoàng đi rửa ly, mà Chu Hiên Lập cũng không có nói gì, rời khỏi tiệm trà sữa.

Tất cả mọi người đều cho rằng đó chỉ là chuyện thường tình nên cười đùa, học trưởng cũng không để ý tới phụ nữ dưới hai mươi lăm tuổi. Nhưng đến lúc xế chiều, trong tiệm chợt có hai người đàn ông cao to đeo kính, từ đầu đến chân đen thui, nhất là áo khoác ngoài màu đen khiến hai người giống Neo trong The Matrix. Ninh Vũ tinh mắt, người ta còn chưa mở miệng, hắn liền tránh ra.

"Tuyệt quá." Mắt thấy hai người áo đen, Mính Mính thật tâm khen ngợi.

"Không phải là bạn trai cô tìm người tới đánh học trưởng chứ?" Tôi nhỏ giọng hỏi cô ấy.

"Vậy sao? Không thể nào!" Cô ấy tự hỏi tự đáp, dáng vẻ vừa chờ đợi, vừa hoài nghi.

Đang lúc này, hai người áo đen trăm miệng một lời hỏi câu "Vị nào là Bách Khả?"

Tôi ngẩn ra, khẽ giơ tay lên. "Là tôi, xin hỏi. . . . . ."

Không đợi tôi nói hết, hai người áo đen đều chìa một tay ra, ý mời. "Bách tiểu thư, phu nhân chúng tôi mời cô qua đó một chút."

Cái gì, phu nhân? ! Vì sao phải qua đó chứ? !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Admin10:07 18/07/2016
truyện có chương mới rồi nhé mn. xin lỗi vì đã để các bạn chờ lâu
Avatar
hân hân13:01 17/01/2015
chài ai các bác dịch lâu thế em hóng dài cổ r
Avatar
Thùy Trang 12:10 20/10/2014
Hay,nhưng lại gián đoạn giữa chừng z?
Avatar
Tiểu Bối16:10 01/10/2014
Truyện hay, không biết bao giờ có chương kế tiếp
Avatar
thanhtung14:09 04/09/2014
dai dong qua chang con hay nua
BÌNH LUẬN FACEBOOK