• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nguyễn Duy Đông nghĩ tới đây, Ương Ương đã thu thập xong đồ đạc của mình vào trong một chiếc va li to, chạy từ trong phòng ngủ của mình ra.

"Anh Duy Đông, anh mau chóng lái xe đưa em trở về nhà một chút có được hay không?" Lúc này bước chân của Ương Ương đã trở nên rối loạn mất rồi! Trời ạ! Nếu như Trần Tấn Nhiên đã gọi điện thoại về Hàng Châu cho chuyện mẹ của cô thì chẳng phải là mọi chuyện đã xong rồi sao?

Nhưng cho đến tận bây giờ, Dienddanlequuydon cô cũng không hề nhận được điện thoại của nhà mình ở Hàng Châu gọi đến. Vậy thì, có phải chuyện này đã nói rõ một điều rằng, Trần Tấn Nhiên vẫn chưa gọi điện thoại nói chuyện này cho nhà họ Tống biết không? Anh vẫn đang muốn tiếp tục điều tra để lấy chứng cớ sao? Muốn trong lúc này dùng một kích trực tiếp đuổi cô ra khỏi nhà họ Trần chăng?

"Ương Ương... Nếu như chồng em không tin em không làm điều gì sai thì sao?" Nguyễn Duy Đông bị cô kéo đi ra đến ngoài cửa, hai người đi vào thang máy, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn Nguyễn Duy Đông lại hỏi cô một câu vẻ có chút lo lắng.

Ương Ương cắn đôi môi thật chặt, cô nắm chặt cái tay cầm chiếc va li ở trong tay, lòng bàn tay bị cộm cấn, đau đến lợi hại.

Ương Ương biết rõ, mặc dù cô không linh hoạt, nhưng cô không phải là một con người ngu ngốc. Cô biết nhất định Trần Tấn Nhiên sẽ dùng một cơ hội này để đuổi cô đi, nhưng với cô cũng chẳng sao cả, tình cảm của cô còn chưa sâu nặng, muốn đi thì cô cũng sẽ đi, nếu muốn ly hôn cô cũng sẽ ly hôn luôn.

Nhưng mà, còn nhà họ Tống, đây là toàn bộ mọi thứ của cô. Cô thật sự yêu thương sâu sắc gia đình này, cô không cách nào buông tay được. Ba ba không có ở đây, cô không thể trơ mắt nhìn nhà họ Tống bị người đoạt đi.

"Em sẽ cố gắng, Dieenndkdan/leeequhydonnn nhưng mà, bất kể như thế nào, em cũng quyết không thể ly hôn." Ương Ương nói vẻ đầy kiên định, đôi con ngươi đen nhánh giống như được hắt mực vào, làm cho người ta như bị hút vào bên trong sự sâu thẳm không sao giãy giụa ra nổi. Đây chính là Ương Ương sao! Một không rành thế sự, một Ương Ương vừa ngây ngốc, cô đơn lại vừa gan dạ.

*************

"Tấn Nhiên à, tôi đã gặp chị dâu nhỏ hai lần, nhưng lần thứ hai này thật đúng là phải lau mắt mà nhìn đấy!"

Đông Phương nhìn Trần Tấn Nhiên đang buồn bực ngửa đầu uống rượu một mình, không khỏi buông lời trêu ghẹo. Anh vẫn chưa từng thấy có người phụ nữ nào dám đối xử đối với Trần Tấn Nhiên như vậy, chỉ là một chén nước nhỏ, ấy vậy mà nện ở trên đầu Trần Nhị, lại đã tạo thành cái lỗ thủng lớn!

"Câm miệng..." Trần Tấn Nhiên buồn bực không thôi, lại ngửa cổ đổ tiếp một ly rượu tràn đầy. Anh nặng nề đặt mạnh ly rượu lên trên mặt bàn một cái, tức giận đến cắn răng nghiến lợi: "Cái đồ đê tiện đó. Con người này... lần này tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô ta!"

"Trần Nhị, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com không phải lần này vừa vặn để cho cậu lấy lý do này để ly hôn với chị dâu nhỏ sao?" Đông Phương rất hưởng thụ, dáng vẻ của anh như cắn răng nghiến lợi, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.

"Cái chuyện cưới xin này tất nhiên là phải ly hôn thôi! Chẳng qua là..."

"Chẳng qua là cái gì?" Đông Phương tiếp tục truy vấn, đáy mắt lại chứa đựng nụ cười thản nhiên, anh vừa hếch cằm lên, xoa xoa ly rượu trong tay: "Trần Nhị, tôi lại thật sự thích cái dáng vẻ kia của chị dâu nhỏ, người thật thanh thanh tú tú, thoạt nhìn đã thấy cực kỳ đơn thuần, nhiều sạch sẻ!Đúng rồi, cậu đã ghét cô ấy như vậy, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn khẳng định cậu vẫn còn chưa buồn chạm qua cô ấy chứ hả? Không bằng..."

"Không bằng cái gì?" Trần Tấn Nhiên liếc sang Đông Phương Thanh Sâm một ánh mắt đầy vẻ hung ác, nhìn chăm chú như đóng đinh vào gương mặt mang vẻ ngả ngớn của Đông Phương Thanh Sâm.

"Cậu đã không cần, thì để cho tôi chơi cũng không được à?!"

Đông Phương Thanh Sâm nhìn thấy vẻ mặt của Trần Tấn Nhiên như vậy, trong lòng đã mơ hồ đoán ra được điều gì đó, nhưng vẫn buông ra một câu nói bộ dạng không đứng đắn.

"Cô ta đã không còn phải là xử nữ nữa rồi!" Trần Tấn Nhiên ném lại ly rượu, lảo đảo nghiêng ngả đứng lên, xông về hướng Đông Phương Thanh Sâm lạnh lùng cười lên một tiếng: "Tống Ương Ương là người phụ nữ của tôi, cậu hãy nhớ kỹ cho tôi!"

"Không phải là cậu không dự định muốn cô ấy sao..." Đông Phương bất mãn nói thầm, cũng đứng lên đi theo. Nhìn Trần Tấn Nhiên lúc này thật sự đã bị say không nhẹ, Đông Phương liền đưa tay dìu Trần Tấn Nhiên đi ra phía ngoài cửa.

"Cho dù tôi có bỏ cô ta, có ly hôn với cô ta, nhưng người phụ nữ tôi đã từng chạm qua, người khác cũng đừng mơ tưởng chấm mút xà xẻo gì!" Trần Tấn Nhiên giận dử mở miệng nói, một chưởng đẩy luôn Đông Phương ra. Đôi mắt say lờ đờ của Trần Tấn Nhiên chợt tỉnh táo, quét một vòng nhìn Đông Phương: "Cậu, cái tên khốn kiếp này, không cho phép cậu có ý định gì đối với người phụ nữ của tôi!"

"Xin cậu đi, đối với cái cô Trần Y Lan kia của cậu, tôi không có một chút hứng thú nào, có được hay không?"

Đông Phương buông cả hai tay ra không nói lời nào, nhưng nhìn Trần Tấn Nhiên thế này thì thật sự anh thấy bạn mình không thể lái xe được. Anh đã dự định chịu phiền toái một lần để đưa Trần Tấn Nhiên trở về nhà, thì đúng lúc này, điện thoại của Trần Tấn Nhiên chợt vang lên.

Thời điểm Ương Ương được Nguyễn Duy Đông đưa đến bên ngoài tiệm rượu, Trần Tấn Nhiên đã nằm ở trên xe ngủ thiếp đi. Ương Ương nhét cái va li của mình vào cốp sau của xe, sau đó trực tiếp mở cửa xe phía bên tay lái ngồi vào đó.

"Chị dâu nhỏ, cô lái xe được chứ hả?" Đông Phương Thanh Sâm nhìn vóc người Ương Ương nho nhỏ, không khỏi có chút lo lắng, liền hỏi cô.

"Tôi đã có bằng lái rồi, anh yên tâm đi." Ương Ương khởi động xe, lại vẫy tay từ biệt với Nguyễn Duy Đông vẫn còn đang bày ra vẻ mặt lo lắng: "Anh Duy Đông, anh mau trở về nhà đi thôi, bye bye!"

"Ương Ương, nếu như có chuyện gì, hãy gọi điện thoại cho anh nhé!" Nguyễn Duy Đông cũng nhẹ nhàng vẫy tay, nhìn Ương Ương lái xe đi.

"Anh chính là người đàn ông đã quyến rũ chị dâu nhỏ của tôi phải không?" Đông Phương liếc nhìn Nguyễn Duy Đông một cái, đáy mắt lướt qua một cái nhìn sắc bén: "Cách xa cô ấy ra một chút!"

Mặc dù vừa nãy anh và Trần Nhị đã cười giỡn với nhau ở trong quán, nhưng mà lúc này đối diện với sự đúng sai, anh vẫn một lòng bảo vệ cho tình cảm anh em bạn bè!

"Không, tôi và Ương Ương đều trong sạch, chẳng qua là ngày đó tôi gặp được Ương Ương đang trong tình cảnh không có nhà để về, cho nên tôi mới dẫn cô ấy trở về nhà mình thôi." Nguyễn Duy Đông nghe đến đó, chợt hơi đánh mắt sang đối phương một chút, thấy ánh mắt khinh thường của Đông Phương, liền cười lên một tiếng tự giễu cợt: "Tôi biết mấy người không tin, nhưng mà tôi chỉ nói sự thật. Tôi đã có người trong lòng, nếu như không có, Ương Ương cũng là một cô gái cực kỳ đáng giá để tôi thích cô ấy! Cô ấy là một cô gái tốt! Tôi hi vọng anh là bạn tốt của chồng cô ấy, có thể giúp cô ấy một tay, cô ấy không hề có một chút lỗi lầm nào hết."

Đông Phương Thanh Sâm nhẹ nhàng gật gật đầu. Anh lại liếc mắt nhìn Nguyễn Duy Đông, thấy vẻ mặt của anh lộ rõ biểu cảm thành thật, tựa như có chút tin tưởng.

"Được, tôi liền tin tưởng anh, về phần chị dâu nhỏ ở bên kia, tôi sẽ giúp một tay." Đông Phương Thanh Sâm nói xong, xoay người rời đi, Nguyễn Duy Đông cũng lên xe, khởi động xe của mình, lái xe chạy đi.

Ương Ương vừa lái xe, vừa quan sát Trần Tấn Nhiên ở trong gương chiếu hậu.

Trần Tấn Nhiên ngủ không yên giấc, có lẽ anh cảm thấy khó chịu do say rượu, chốc chốc lại thức giấc, lại lầu bầu mấy tiếng, nhưng cũng chỉ là những lời nói hỗn loạn.

Ương Ương nín thở, nghe thấy anh trong lúc mơ mơ màng màng vẫn lầu bầu điều gì đó.

"Tống Ương Ương... Cái người phụ nữ hư hỏng đáng chết này, tôi muốn ly hôn với cô! Ly hôn..."

Những ngón tay của Ương Ương liền lập tức nắm chặt lấy tay lái, cô khẽ nhắm mắt lại, cảm thấy trái tim của mình cực kỳ đau đớn, tựa như bị nhéo chặt lại từng hồi từng hồi.

Trần Tấn Nhiên, tôi sẽ ly hôn với anh! Tôi sẽ nhẫn, nhịn nửa năm nữa thôi, chỉ cần nửa năm nữa, nhất định tôi sẽ đồng ý ly hôn với anh. Từ đó về sau, tôi không bao giờ xuất hiện ở trước mắt của anh nữa! Tôi thề đấy!

Đến nhà, xe vừa dừng lại, Ương Ương vừa mới mở cửa xe ra đã thấy Y Lan và mấy người giúp việc ra đón. Thấy Ương Ương bước ra ngoài, Y Lan lập tức sững sờ ngay tại chỗ.

Suốt buổi tối Trần Tấn Nhiên chưa hề về nhà, đây là lần đầu tiên từ sau khi cô về nước mới gặp phải. Y Lan đã phải cố dằn lòng, đè ép lại tính tình không gọi điện thoại cho Trần Tấn Nhiên, cũng không bảo Quản gia gọi điện thoại tìm anh. Nhưng mà thế nào cô cũng không ngờ được rằng, Trần Tấn Nhiên vậy mà lại ở cùng với Tống Ương Ương...

"Chị dâu..." Y Lan cố gắng nặn ra một nụ cười, mở miệng nói một câu khô khốc.

Nhanh như vậy cô ta đã trở lại nhà rồi sao? Chẳng phải là cô ta muốn rời nhà bỏ trốn đi ư, không phải là cô ta đã dứt khoát bỏ đi như vậy đó sao? Thế nào mà cô cùng với anh Tấn Nhiên vừa trải qua cuộc sống hai người còn chưa được mấy ngày an tĩnh, cô ta lại đã trở về nhà như vậy rồi chứ?

Cũng phải, cõi đời này làm gì co người phụ nữ nào chịu rời khỏi anh Tấn Nhiên đâu cơ chứ? Huống chi cô ta đã được gả cho anh Tấn Nhiên, làm sao có thể buông tha miếng thịt béo dâng đến khóe miệng được?

"Anh ấy, anh ấy đã uống say... Cô hãy dìu anh ấy trở về phòng đi." Ương Ương cũng không biết nói cái gì cho phải, nói quanh co được mấy tiếng, cô vòng lại đằng sau đi đến mở cốp sau của xe ô tô, kéo cái va li hành lý của mình ra ngoài...

Người giúp việc cuống quít đi tới nhận lấy, Ương Ương cũng không hề ngăn cản. Cô thấy Trần Tấn Nhiên đã uống quá say, trong lòng biết, tất nhiên tối nay sẽ không có kết quả gì, không bằng ngày mai mới đến van cầu anh sẽ hay hơn.

Y Lan thấy Trần Tấn Nhiên được đỡ ra ngoài, vội vàng đi tới đỡ anh. Cô nhìn thấy bộ dạng anh đã uống say đến mức không còn biết gì nữa, không khỏi đau lòng ôm lấy cánh tay của anh: "Anh Tấn Nhiên..."

"Cút ngay... Cái người phụ nữ đáng chết này!"

Trần Tấn Nhiên say rượu, không thể phân biệt rõ người đang ở trước mặt mình lúc này là ai nữa. Khi ở trên xe ô tô, anh mơ hồ cảm giác được người ở trên xe ô tô là Tống Ương Ương. Cho nên anh liền coi Y Lan đang ở trước mắt mình lúc này cũng chính là Tống Ương Ương.

"Anh Tấn Nhiên..." Y Lan bị anh đẩy thiếu chút nữa thì bị ngã xuống đất, lập tức những dòng nước mắt mang đầy sự tủi thân liền rơi xuống.

Trần Tấn Nhiên hoàn toàn không hay biết mình đã làm tất cả những gì. Anh được người giúp việc đỡ trở về phòng, vừa đi vừa nôn hết ra ngoài. Sau khi đã nôn ra sạch sẽ, anh mới chìm vào trong giấc ngủ trầm lắng.

Y Lan trở lại phòng ngủ, nhìn thấy bộ dạng Trần Tấn Nhiên ngủ say như vậy, từ đáy lòng lại tàn lan từng hồi từng hồi uất ức. Cô cũng có thể đoán được, có lẽ anh Tấn Nhiên đã không hề mắng cô ta, có thể là anh đã nói Tống Ương Ương, nhưng mà trong lòng cô vẫn cảm thấy chưa được vui vẻ.

Cô đã ở lại bên cạnh anh rồi, việc gì anh còn phải đi ra ngoài để mua say đây? Huống chi bây giờ lại còn bị Tống Ương Ương đưa về. Mặc dù cô không tin bọn họ đã uống rượu với nhau, nhưng mà đối với chuyệnTống Ương Ương đã ở cùng với Trần Tấn Nhiên, cho dù nghĩ như thế nào đi nữa, cô vẫn cảm thấy rất khó chịu.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK