• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sau khi Lam Hải truyền thông bỏ vốn phát hành, Phương Nguyên làm đạo diễn, Cố Gia Nhiên diễn vai chính, “Hoàng tử và Công chúa” chính thức mở máy, liền được quan tâm cực lớn. Đây là bộ phim đầu tiên của hai cha con sau khi trải qua một trận sóng gió lớn, không biết có thể ma sát bắn tia lửa kỳ diệu hay không? Tất cả mọi người đều mỏi mắt mong chờ.

Nhưng mà khi quay, tiến độ quay cũng không có thuận lợi như Cố Gia Nhiên nghĩ.

Tuy trước đó cậu cũng đã nhiều lần trao dồi kịch bản, nhưng nhân vật này khác ‘Cửa’, ‘Hoàng tử và Công chúa’ là bộ phim điện ảnh đầu tiên cậu đóng chính, cho nên yêu cầu của Phương Nguyên rất cao. Sau khi quay thử mấy cảnh, Phương Nguyên kiểu gì cũng thấy bất mãn.

“8 điểm.” Ông nói như vậy. Từ miệng Phương Nguyên nói ra 8 điểm có vẻ là rất tốt, thế nhưng thang điểm Phương Nguyên muốn phải là 9.

“Vấn đề ở chỗ nào?”

Phương Nguyên nhìn màn hình máy quay, lại ngẩng đầu nhìn cậu: “Diễn một tên trộm chưa đủ, con phải trở thành một tên trộm. Khí chất con quá tốt, thiếu hụt hơi thở đường phố.”

Nhân viên công tác: “...”

Đây rốt cuộc là phê bình hay là khen ngợi?!

Cố Gia Nhiên nghe Phương Nguyên nói xong, trong lúc nhất thời cũng không biết phải nói sao. Người ta là mặc vào long bào cũng không giống thái tử, đến phiên Cố Gia Nhiên thì mặc quần áo rách nát cũng không giống ăn xin. Suy đi nghĩ lại, thấy vấn đề vẫn là nằm ở trên người mình. Phương Nguyên bắt tay hướng dẫn mấy cảnh, thế nhưng cậu cảm giác không phải đang quay phim mà là mời Phương Nguyên tới dạy cả một bộ phim.

Phương Nguyên cũng nhận ra Cố Gia Nhiên phiền não, nhìn người bên cạnh gật đầu: “Tiểu Hướng cậu cùng Gia Nhiên tâm sự đế nó tìm cảm giác xem.”

Tiểu Hướng trong lời Phương Nguyên chính là tác giả Hướng Vãn của câu truyện này. Bộ phim này tổng cộng có hai biên kịch, biên kịch chấp bút chính là Hướng Vãn. Còn có một biên kịch điện ảnh đầy kinh nghiệm hỗ trợ. Hướng Vãn là tác gia viết truyện thiếu nhi, sáng sủa ấm áp, lần đầu tiên Cố Gia Nhiên nhìn thấy hắn, không hiểu sao cảm thấy hắn vô cùng thích hợp với nghề này.

“Đừng gấp, truyện này tôi đã bán được bốn năm rồi, cũng chờ bốn năm, nay đã bắt đầu quay, thì cứ từ từ quay. Phía đầu tư nói, không thiếu tiền.” Hướng Vãn đưa cho Cố Gia Nhiên một chai nước, cười thoải mái.

Trong lòng Cố Gia Nhiên thoáng nhẹ nhõm một ít, hỏi: “Anh lúc viết nhân vật này nghĩ tới cái gì?”

Hướng Vãn nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Kỳ thật không nhớ rõ. Những mỗi một câu truyện tôi viết, đều hi vọng độc giả có thể cảm thấy vui vẻ, là một tên trộm, chuyển biến tâm lý của nhân vật là một quá trình. Cậu cứ diễn hắn như bình thường là được.”

Cố Gia Nhiên có chút khó xử: “Tôi diễn không tốt lắm. Cảm ơn anh đã khích lệ.”

Hướng Vãn lắc đầu: “Không phải, do truyện tôi viết là một câu chuyện nhẹ nhàng, cho nên lúc tôi quan sát cậu thấy cậu nhất định sẽ diễn tốt.” Hắn dừng một chút, nói tiếp: “Kỳ thật, trước đây tôi từng xem thầy Lý Thu Bình diễn vai nông dân, thực sự đi nông thôn trải nghiệm một thời gian. Thầy Cố có muốn học theo cách này không?”

Đề nghị của Hướng Vãn, Cố Gia Nhiên cũng đã từng nghĩ tới. Cậu đương nhiên không có khả năng đi làm ăn trộm, nhưng vẫn nói ra đề nghị với Phương Nguyên.

“Một tháng. Con tạm nghỉ một tháng, đi tìm cảm giác.”

Phương Nguyên nhìn sắc mặt cậu, hồi lâu mới mở miệng nói: “Một tháng quá lâu, tối đa 20 ngày.”

Cố Gia Nhiên cười lên: “Vâng.”

20 ngày kỳ thật vô cùng ngắn, Cố Gia Nhiên suy nghĩ hồi lâu quyết định đi tìm Kỷ Tự để nói chuyện. Sở dĩ không tìm Ôn Ngôn, thứ nhất cậu quả quyết phải diễn bộ phim này ra trò, thứ hai Cố Gia Nhiên quyết định 20 ngày này sẽ không liên lạc với Ôn Ngôn. Cậu rất để ý bộ phim này, nhất định sẽ kiềm chế được, cho nên 20 ngày sắp tới, cậu muốn toàn tâm toàn ý nhập vai.

Cố Gia Nhiên nói rõ lý do với Kỷ Tự, Kỷ Tự gật đầu: “Việc nhỏ, tôi có thể giúp cậu. Bất quá, cậu xác định sẽ giấu A Ngôn?”

Cố Gia Nhiên gật đầu: “Tôi sẽ nói với anh ấy sau, dù sao cũng giống như bế quan luyện tập, anh ấy sẽ hiểu.”

Kỷ Tự uống một hớp cà phê, chế giễu: “Ý tôi là, cậu xác định chính cậu sẽ nhịn được không liên lạc với hắn?”

Cố Gia Nhiên có chút đỏ mặt, nhưng vẫn trả lời Kỷ Tự: “Tôi sẽ cố gắng khống chế.”

Kỷ Tự sắp xếp cho Cố Gia Nhiên đến một khu nhà trọ cùng với một Club tầm trung ở nội thành. Người ở nơi này tam giáo cửu lưu, dạng gì cũng có, để Cố Gia Nhiên ở đây, cũng dễ trà trộn thành công. Ba của Kỷ Tự lúc còn sống cùng ông chủ của nơi này là bạn thân, ông chủ cũng xem như là nhìn Kỷ Tự lớn lên, vừa nghe bạn cháu mình phải quay phim, ông lập tức đập bàn cam đoan, cam đoan sẽ thỏa mãn hết mọi yêu cầu, hơn nữa tuyệt đối sẽ không tiết lộ phong thanh.

Kỷ Tự sắp xếp xong mọi việc rồi nói: “Đã sắp xếp phòng trọ một người cho cậu, cải trang thì phải dựa vào chính cậu. Nếu bị người khác phát hiện cũng không sao, tôi đã chuẩn bị hết rồi. Còn có, dù cậu không liên lạc với Ôn Ngôn, cũng phải gọi điện xác nhận an toàn với người đại diện cậu mỗi ngày.”

Cố Gia Nhiên gật đầu, dán một vết sẹo nhỏ lên trên mặt. Đây là đạo cụ hóa trang cậu mượn trước khi đi, lại học chút thủ pháp sơ cấp với thợ make up, nếu như có thể ở đây ngây người 20 ngày mà không bị phát hiện, có lẽ cũng xem như thành công một nửa.

“Cám ơn anh, Kỷ tổng, bên ba tôi và Lục ca cũng đã thông báo rồi, tôi sẽ báo cáo tình hình mỗi ngày với Lục ca.” Lục Phong vẫn không đồng ý với kế hoạch ‘làm công’ 20 ngày này của Cố Gia Nhiên, nhưng cuối cùng vẫn không lay chuyển được cậu.

“Lục ca, diễn viên giỏi hơn nữa cũng phải còn quan sát học tập nhiều, em cũng không thể ôm chân phật mãi, cũng không biết có tác dụng hay không, nhưng vẫn muốn thử một lần.” Cố Gia Nhiên thuyết phục Lục Phong, thần sắc kiên định.

Lục Phong biết cậu chắc chắn sẽ không thay đổi chủ ý, chỉ có thể thở dài nói: “Địa phương đó loại người gì cũng có, em xác định sẽ đi sao.”

Cứ như vậy, Cố Gia Nhiên chính thức đi làm ở một nơi gọi là “Hoàng Triều Club”. Thành thật mà nói ngày đầu tiên vẫn có chút không được tự nhiên, bởi vì có rất nhiều đồng nghiệp cực kỳ hiếu kỳ với nhân viên phục vụ mới tới là cậu, còn có một cô gái trẻ hỏi thẳng: “Diện mạo anh thật giống Cố Gia Nhiên nha.”

Cố Gia Nhiên chỉ có thể giả vờ phiền chán nói: “Ghét hắn nhất, giống chỗ nào mà giống!”

Cô gái liền hoảng sợ, hơn nữa nhìn dáng vẻ hung ác này, nào có điểm giống với Cố Gia Nhiên.

Từ đầu cậu nghĩ như vậy, sau đó ở chỗ này gặp được rất nhiều người có sắc thái khác nhau, được mở rộng tầm mắt. Trước kia Cố Gia Nhiên cứ luôn bị bệnh, sau lại vào giới giải trí, môi trường giao tiếp vẫn rất hạn hẹp.

Tuy là scandal xấu ngầm trong giới cũng nhiều, nhưng lúc mọi người gặp nhau đều giả vờ kiểu đoan trang đứng đắn, không có cảm giác chân thật, là người bình thường thì thoải mái hơn nhiều. Tỷ như ngày đầu tiên trực đêm cậu liền thấy một người phụ nữ trung niên đến bắt gian, thấy chồng mình cùng tiểu tam ở trong phòng khanh khanh ta ta, ngồi dưới đất làm mình làm mẩy khóc lóc ồn ào, sau đó là cùng tiểu tam đánh nhau rùm beng một trận.

Một hồi kịch cứ thế diễn ra.

Cố Gia Nhiên và đồng nghiệp thật vất vả mới khuyên giải được song phương, người vợ đáng thương lại sống chết bắt lấy Cố Gia Nhiên không buông, nước mắt nước mũi kể ra nỗi khổ hàng chục năm qua của mình. Cậu chỉ có thể an ủi đối phương, đem toàn bộ lời thoại tuyệt vời trước đây mình từng diễn nói hết một lần, nói đến mức bản thân cũng xuân bì lực tẫn.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, Chu ca cùng trực ban bật cười: “Ôn Cố chú đúng là không có kinh nghiệm, mấy cái chuyện này thấy cũng nhiều, đừng có khờ mà đi khuyên. Anh nói em biết, em xem, nữ không bỏ được, nam cũng không thể thay đổi.” Cố Gia Nhiên ở trong Club dùng tên “Ôn Cố”, nghe tên này vang lên từ trong miệng đồng nghiệp, trong lòng không khỏi rung động.

“Nhưng vị phu nhân kia nói tiền là của bà ấy, tiền của chồng cũng là bà ấy cho, áp lực kinh tế, tình nghĩa cũng không còn, nếu như vậy, tại sao không ly hôn?”

Chu ca nhún nhún vai: “Ai mà biết?”

Nhân sinh trăm dạng, thật sự khó mà nhìn thấu toàn diện.

Trực xong ca đêm trở lại nhà trọ, Cố Gia Nhiên lấy điện thoại của mình ra khỏi túi. Quả nhiên trên màn hình toàn là cuộc gọi nhỡ của Ôn Ngôn.

Thật nhớ hắn. Mới tách ra một ngày, đã nhớ hắn rồi.

Rất muốn liên lạc với hắn, chỉ là sợ bản thân nói chuyện một hồi liền không khống chế được đi tìm hắn. Cố Gia Nhiên rất có quyết tâm với ý chí của mình, nếu có thể kiềm chế được Ôn Ngôn, thì tất cả đều là mây bay.

Cậu đọc kỹ từng tin nhắn hắn gửi lại một lần, sau đó tắt điện thoại nặng nề ngủ.

Cứ như vậy, mỗi ngày Cố Gia Nhiên ở trong Club thực hiện công việc “Quan sát”: Cậu cứ luẩn quẩn cạnh đồng nghiệp và khách để quan sát động tác, cách nói chuyện, hoặc là tư duy của họ lẫn thần thái phong phạm trong giới này.

Cậu dần dần hiểu ra vì sao Phương Nguyên nói cậu diễn Lục Tam không có thần. Lúc Cố Gia Nhiên diễn luôn có góc nhìn sáng sủa, cho nên tuy đã cố gắng nghĩ theo tư duy của Lục Tam, cố gắng đạt tới chân thực, nhưng vẫn không có cảm giác thoải mái hoàn toàn nhập vai. Xem ra, lần trải nghiệm này có rất nhiều thu hoạch. Hơn nữa thần kỳ hơn đó là, nhiều ngày như vậy, tuy thường có người nhìn chăm chăm vào cậu, lại không có một ai nghi ngờ. Cũng không biết là Cố Gia Nhiên thật sự diễn quá tốt, hay là mọi người không nghĩ tới sẽ có một đại minh tinh xuất hiện ở nơi này.

Mà phía bên kia, dựa theo lời Cố Gia Nhiên nói, Lục Phong mỗi ngày sẽ đúng giờ báo cáo tình hình của cậu với Ôn Ngôn. Để có vẻ chân thực chút, Lục Phong thật sự rất là khổ tâm, phải bịa đủ thứ chuyện. Tỷ như ngày thứ ba, hắn sẽ nói Cố Gia Nhiên hôm nay luyện tập rất mệt, Phương đạo quá nghiêm. Đến ngày thứ năm, hắn lại nói hôm nay không được, quấy nhiễu trạng thái của Cố Gia Nhiên sẽ không tốt, ngày thứ mười một, cậu ổn hơn nhiều rồi, nói tôi nhắn anh đừng lo quá, ngày thứ mười bốn diễn xuất đã nâng cao, mọi người rất mừng cho cậu ấy....

Nói chung, Lục Phong vừa bịa vừa phỉ nhổ chính mình: 20 ngày sau, diễn xuất của hắn cũng nâng cao theo luôn.

Cho đến ngày thứ mười bảy.

Cố Gia Nhiên hôm nay trực đêm, vừa đến, đã có người đến thông báo đi tiếp khách phòng số 8.

Phòng số 8 là phòng tốt nhất trong Club, Cố Gia Nhiên đoán chắc lại là người có tiền ở gần đây tới chơi. Nhưng khi cậu gạt cửa đi vào, cả người liền cứng đờ.

Vậy mà lại là Kỷ Tự và Ôn Ngôn!

Tuy trong phòng đèn mờ mờ ảo ảo, nhưng Cố Gia Nhiên liếc mắt liền nhìn ra. Ôn Ngôn có vẻ như đã uống không ít, đầu dựa trên ghế: Kỷ Tự cúi đầu nghịch điện thoại, hai vị “Công chúa” trong Club ngồi bên cạnh —- ăn trái cây, chuẩn bị chọn bài hát cho họ.

Nhìn thấy cảnh này máu cậu lại vọt thẳng lên đầu, một là ở lại, hai là rút lui.

Là hai cô nàng tự động tới quấy nhiễu?! Hay là bọn họ gọi người tới?!

Cố Gia Nhiên ép buộc bản thân phải bình tĩnh, đi tới bên cạnh ghế Kỷ Tự, nhẹ nhàng đặt chai rượu xuống. Kỷ Tự đầu cũng không ngẩng lên: “Phiền rót.”

Cố Gia Nhiên cũng không biết Kỷ Tự có thấy cậu hay không, cúi đầu, mở chai rượu chát ra. Ôn Ngôn bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng: “Các người đi ra ngoài.” Hai vị công chúa vội đứng lên đi, trong phòng chỉ còn lại ba người.

Ôn Ngôn tiếp tục nói: “Không hiểu nổi.”

“Ai kêu mày buổi tối uống nhiều như vậy?” Kỷ Tự cũng không để ý tới hắn.

“Phiền, tao đã 17 ngày không gặp Gia Nhiên. Mày nói xem thời nào rồi, đặc huấn mà cũng không cho liên lạc, có quá kỳ quặc không!?”

Tay Cố Gia Nhiên run lên, rượu đổ ra ngoài ly của Kỷ Tự một ít.

Kỷ Tự bật cười: “Mày nói với tao chi, sao không cùng Phương đạo thương lượng?”

“Đó là ba vợ tao, tao dám chống đối sao? Lại nói diễn xuất khó tránh khỏi phải giải phẫu nhân vật, tao cũng không muốn vì việc này mà có mâu thuẫn với ông ấy.”

“Không phải nói 20 ngày sao, sắp rồi!”

“Tao sắp sụp đổ rồi. Hy vọng lúc tao gặp lại, còn có sức mà hôn.”

Cố Gia Nhiên bật cười, nhưng không dám cười ra tiếng, đành phải cắn môi lại.

Kỷ Tự bên này cũng không khách khí đáp lại: “Dừng, tao thấy có khi là Phương đạo sợ hai người dính như sam, sợ mày hại cậu ấy phân tâm thì có.”

Ôn Ngôn thở dài một hơi: “Không nói nữa. Hôm nay sao mày lại đến đây?”

“Mẹ tao đưa cho tao một ít nghêu sò hải sản. Mày cố gắng đi, nói không chừng sẽ có chuyện vui đó.” Kỷ Tự gập điện thoại lại. Hắn hẹn Hà Thụy Chi đi xem phim, giờ hắn cũng nên đi rồi.

Lúc nói Kỷ Tự đứng lên: “Mày ở đây cho tỉnh táo, tao đi ra ngoài ba... ách”. Hắn rốt cục nhìn thấy Cố Gia Nhiên, khóe miệng cong lên: “— chăm sóc Ôn tổng cho tốt, trong khoảng thời gian này hắn chịu khổ đủ rồi.” Nói xong đi ra ngoài.

Thấy bên cạnh vẫn còn có người đứng, hắn chỉ ra cửa: “Cậu đi đi, ở đây không cần người.” Cố Gia Nhiên không để ý tới hắn, chỉ là rót một ly nước, để ở trước mặt hắn.

Lúc bàn tay trăng trắng đó lung lay trước mặt hắn, hắn có chút đau đầu.

Đúng là muốn chết, sao nhìn thấy chiếc nhẫn đó cứ giống của Gia Nhiên, xuất hiện ảo giác sao?

Sau khi ra khỏi phòng, trên mặt Cố Gia Nhiên không kiềm chế được bật cười. 17 ngày, xem như từ lúc bọn họ quen nhau, cũng chưa từng mất liên lạc 17 ngày. Công việc dù có cực khổ, thì trong 17 ngày này, mỗi ngày Cố Gia Nhiên đều nhất định phải đem tin nhắn Ôn Ngôn nhìn mấy lần mới có thể ngủ được.

Mà hết thảy những nhớ nhung đó, giờ phút này nhìn thấy hắn, rốt cục đã cuộn trào mãnh liệt. Chúng nó ở trong lòng dậy sóng, nhưng Cố Gia Nhiên ngược lại không dám tùy tiện tiến lên.

Sắp được về nhà nên sợ hãi sao?

Cậu nhịn không được cúi đầu cười. Nếu Kỷ tổng đã vì cậu tạo ra cơ hội này, cậu cũng không thể có lỗi với hắn.

Cố Gia Nhiên đi tới phía sau Ôn Ngôn, che mắt hắn lại.

Ôn Ngôn đang cố gắng lấy lại tinh thần, bỗng trước mắt một mảnh tối đen, hắn mới biết chuyện gì xảy ra.

Hắn có chút tức giận, định đưa tay gạt phắt: “Cậu dám — “

Tay trái cậu đặt lên tay trái của hắn, chiếc nhẫn hai người nhẹ nhàng chạm vào nhau.

Như một ngọn đèn trong chớp mắt thắp sáng cả thành phố, khiến cho tâm tình cả hai như nở hoa sau ngày mưa dài.

Cố Gia Nhiên cúi người xuống, ở bên tai hắn nhẹ nhàng nói: “Ôn tổng, Kỷ tổng kêu tôi chăm sóc anh thật tốt.”

Cơ thể Ôn Ngôn trở nên căng thẳng. Giọng bên tai chắc chắn là người luôn ở bên cạnh mình không sai, dù cho hắn không thấy! Hắn không biết tại sao Cố Gia Nhiên lại xuất hiện ở đây, nhưng hắn đã không rảnh suy nghĩ những việc này.

Ôn Ngôn muốn xoay người, nhưng Cố Gia Nhiên không cho hắn di chuyển. Tay phải của cậu đưa về phía trước, chậm rãi cởi caravat của hắn xuống. Hai người trong lúc nhất thời không nói gì, nhưng hơi thở ai cũng nóng cũng căng thẳng, Ôn Ngôn còn đang hưởng thụ. Đang lúc hắn cho rằng bước tiếp theo Cố Gia Nhiên sẽ cởi quần áo hắn, cậu lại lấy caravat thay tay, che mắt hắn lại.

“Gia — “

“Suỵt.” Cố Gia Nhiên khẽ nói, “Ôn tổng, tôi tên là Ôn Cố, Ôn trong Ôn Ngôn, Cố trong Cố Gia Nhiên.” Vẫn là thanh âm khó tin đó.

Ôn Ngôn không biết cậu muốn làm cái gì, trước mắt một mảng tối đen. Người đang ở trước mặt, hắn không nóng nảy không khó chịu, đầu cũng không đau, nghĩ một lúc, lại nổi lên tính trêu chọc: “Vậy Ôn Cố, Club các cậu chính là tiếp đãi khách như thế này?”

Ôn Ngôn trầm giọng nói, điều này khiến cho Cố Gia Nhiên tê dại, không khỏi nhớ đến những lần bọn họ làm xong nằm tán gẫu ở trên giường, khi đó hắn cũng dùng ngữ điệu như thế, vừa mấp máy môi nói, vừa hôn cậu. Cố Gia Nhiên không hiểu sao có chút đỏ mặt, trong lúc nhất thời không biết nên làm như thế nào, ngây người một lúc không biết trong Club thường chơi như thế nào.

Bên kia dường như đã phát hiện suy nghĩ của cậu, hơi chuyển động đầu, nở nụ cười: “Ôn Cố, như vậy là không được, không bằng — để tôi hướng dẫn cậu.”

Từ lúc xác nhận được người bên cạnh là Cố Gia Nhiên, tay của hai người vẫn chưa từng tách rời. Ôn Ngôn kéo nhẹ một cái, Cố Gia Nhiên liền lập tức ngã lên trên người hắn. Giai nhân đang chờ, nhớ nhung đã lâu cảm giác quen thuộc làm cho dục vọng của hắn lại bắt đầu rục rịch. Hoàng Triều Club này mặc dù không tính là cao cấp, thế nhưng đồng phục của nhân viên thì đổ khá nhiều tiền, là kiểu áo sơmi trong vest ngắn tay bên ngoài, nơ cổ thì buộc nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh. Ôn Ngôn chỉ tưởng tượng thôi đã cảm thấy cả người khô nóng.

Tay hắn vuốt ve gương mặt Cố Gia Nhiên, trượt sang bên lỗ tai trái. Ôn Ngôn một tay không tiện, Cố Gia Nhiên đổi tư thế, dạng chân ngồi trên đùi hắn. Cố Gia Nhiên bật cười: “Anh có muốn thử chơi trò chơi không.”

Ôn Ngôn bắt lấy môi Cố Gia Nhiên, hạ thân cương cứng: “Trò gì?”

Cố Gia Nhiên đương nhiên có thể cảm giác được sự biến hóa ở nơi đó, khàn giọng nói: “Em làm một động tác, Ôn tổng anh làm theo.”

Nói xong, cậu cởi một cái nút áo sơmi của Ôn Ngôn.

Ôn Ngôn cũng tháo nơ cổ Cố Gia Nhiên, tay phải hắn chậm rãi mò mẫm cởi nút áo Cố Gia Nhiên ra.

Cố Gia Nhiên lại cởi một nút áo khác của Ôn Ngôn. Thẳng một đường, cho đến cái cuối cùng hắn lại ghé sát vào tai nhỏ giọng nói: “Còn một cái, ở bên trong, làm sao đây?”

Cầm tay cậu để lên thắt lưng hắn, còn chưa mở miệng, tay trái Cố Gia Nhiên đã duỗi vào.

Tay phải của cậu đặt trên vai Ôn Ngôn, tay trái ở trong quần hành động.

Sau khi cởi nút áo cởi luôn khóa quần, động tác của Cố Gia Nhiên không hề dừng lại. Vừa ngứa ngáy vừa hành hạ, hơi thở cũng càng ngày càng gấp. Cố Gia Nhiên khẽ nói: “Ôn tổng, nhẹ một chút.”

Ôn Ngôn dở khóc dở cười. Ngày hôm nay người nào đó gan thật lớn, nghiễm nhiên dùng giọng lão làng với hắn, thật là làm cho hắn xuân tâm khó nhịn.

Ôn Ngôn không nhìn thấy người. Có chút nóng nảy, dứt khoát cắn một cái lên trên cổ Cố Gia Nhiên.

Không đau, nhưng khẳng định sẽ để lại dấu răng. Cách một tầng quần áo, Cố Gia Nhiên có thể cảm nhận được độ nóng của da thịt. Tay cậu run lên, sau một lúc mới rút ra.

Lúc này cậu nhỏ của hai người đã cương cứng. Ôn Ngôn hít sâu một hơi, hai tay đặt ở trên quần Cố Gia Nhiên. Cố Gia Nhiên vội vàng bắt lấy tay hắn: “Ôn Ngôn?”

Ôn Ngôn liếm liếm môi: “Lẽ nào không có ai hướng dẫn cậu sao? Ngoan, khách hàng chính là thượng đế, thượng đế đang nghẹn, cậu phải chiều khách.” Lúc nói, hắn đem Cố Gia Nhiên áp đảo xuống ghế sofa, dùng tốc độ nhanh nhất cởi quần Cố Gia Nhiên ra, vứt ở một bên.

Thân thể hai người dán vào nhau, nút áo sơmi của Cố Gia Nhiên đã hoàn toàn cởi ra, hạ thân cũng chỉ còn lại có quần lót. Hắn đưa tay tháo caravat ra: “Thức ăn dâng tới không nên lãng phí.”

Lúc hai người đối mắt, Cố Gia Nhiên lập tức tránh né, không dám nhìn thẳng hắn. Ôn Ngôn cắn lỗ tai của cậu một cái: “Bây giờ sao lại im lặng rồi? Muốn chơi thế nào? Anh chơi cùng em.”

Cố Gia Nhiên đỏ mặt không nói gì. Ôn Ngôn lấy caravat trói tay Cố Gia Nhiên lại, sau đó từ trên người cậu ngồi dậy bắt đầu cởi quần áo. Đèn trong phòng mờ ảo, nhưng cũng vừa đủ để thấy khóe môi của hắn cong lên, tiết lộ tâm tình của hắn đang rất tốt. Ánh mắt hai người dây dưa, nhìn đến hạ thân trống không, tính khí nhổng lên thật cao, Cố Gia Nhiên bối rối dời mắt đi chỗ khác.

Quần lót của Cố Gia Nhiên vẫn còn yên vị trên người, Ôn Ngôn rất có kiên nhẫn mà cởi từ từ cho cậu, sau đó cuốn lại. Thấy Cố Gia Nhiên không nói gì, hắn lại hảo tâm trình bày: “Cổ tay, thắt lưng, mắt cá chân,…”

Cố Gia Nhiên mặt đỏ tới mang tai: “Đủ, đủ rồi, đừng nói nữa.”

“Kế tiếp -” Ôn Ngôn phủ lên trên người cậu, giọng nói trầm xuống, “Để anh tới dạy em, cái gì gọi là ‘Chăm sóc’.”

Gần như trong chớp mắt, Cố Gia Nhiên mất đi hô hấp. Đây đúng là tự làm bậy không thể sống. Cố Gia Nhiên cảm thấy đúng là không nên khiêu khích Ôn Ngôn, lúc này hắn đã hoàn toàn bộc lộ ham muốn, chắc chắn sẽ không đơn giản buông tha cho cậu.

Đầu lưỡi của hai người giao nhau, gặm cắn hấp duyện. Tay Ôn Ngôn không ngừng vuốt ve cơ thể Cố Gia Nhiên, khơi dậy dục vọng từng chút một. Hai tay Cố Gia Nhiên đang bị trói, không thể bắt lấy tay Ôn Ngôn, chỉ có thể vòng lên cổ Ôn Ngôn, da thịt hai người tiếp xúc, lại cảm thấy như thế nào cũng không đủ. Cố Gia Nhiên phát ra tiếng rên rỉ khó nhịn, Ôn Ngôn không kiềm chế được, chỉ có thể mạnh mẽ hôn cậu, muốn bùng nổ nuốt chửng người dưới thân.

Hai người đã hừng hực lửa dục, nhưng trên người không có bôi trơn, Ôn Ngôn bắt đầu do dự, lúc này Cố Gia Nhiên ôm lấy hắn, nói: “Tiến vào.”

Ôn Ngôn vẫn không chắc: “Thật sự không sao?”

Trong mắt Cố Gia Nhiên hiện lên một tầng nước: “Về nhà.”

Ánh mắt Ôn Ngôn tối lại, hai chữ “Về nhà” này rất kích thích hắn, như trẻ con được dụ dỗ liền đầu hàng, hắn lập tức tiến vào. Cố Gia Nhiên không nhịn được “A” một tiếng.

Ôn Ngôn không kiềm chế được bắt đầu ra vào, xoay người một cái, tính khí ở trong thân thể cậu xoay một vòng, động tác này khiến hai người cùng lúc kêu lên. Ôn Ngôn nằm ngửa trên ghế sofa, Cố Gia Nhiên ngồi trên người hắn, không chống đỡ được liền gục trên người hắn. Ôn Ngôn bắt đầu động, thúc một cái hôn một cái, hôn một cái thúc một cái.

Một lần lại một lần, Cố Gia Nhiên muốn sụp đổ.

Ôn Ngôn chính là có ý xấu kích động Cố Gia Nhiên, cậu chịu không nổi sự ngọt ngào cũng như dằn vặt này, sẽ bắt đầu tự mình động. Cậu tức giận, bắt đầu cử động, có lẽ là do tư thế, mỗi một lần, Ôn Ngôn sẽ đỉnh đến chỗ sâu nhất của Cố Gia Nhiên. Nhưng động tác của Cố Gia Nhiên thực sự quá chậm, chỉ một lúc, Ôn Ngôn đã không nhịn được ngồi dậy.

Tính khí của Ôn Ngôn ở trong cơ thể cậu tiến tiến xuất xuất không ngừng nghỉ, Cố Gia Nhiên cảm thụ sự va chạm vừa mang đến cho cậu sự thống khổ cùng sung sướng cực hạn.

Đêm hôm đó, cuối cùng Cố Gia Nhiên được Ôn Ngôn ôm trở về, mà ba ngày trải nghiệm còn lại cũng theo đó mà chấm dứt. Cố Gia Nhiên nhờ ông chủ câu lạc bộ, lấy tiền lương 17 ngày của cậu, bao mọi người trong Club một bữa, chuyện này khiến mọi người khó hiểu, cái kia “Ôn Cố” nhìn có chút giống Cố Gia Nhiên sao lại không nói một tiếng liền từ chức rồi?

Đương nhiên, điểm may mắn nhất chính là, nỗ lực 17 ngày này rốt cục đã đổi lấy được 9 điểm sau khi quay “Hoàng Tử và Công Chúa”. Đây là khởi đầu tốt đẹp, những cảnh quay sau càng quay càng thuận lợi, Cố Gia Nhiên xuất sắc khiến Phương Nguyên liên tục khen ngợi. Chỉ là có một người vẫn chưa thỏa mãn, luôn nhịn không được hỏi Cố Gia Nhiên: “Phim tiếp theo quay cái gì? Nếu không cho em nhận vai bác sĩ, nhân viên nghiên cứu các loại? Nghề này thuộc về chuyên môn, cho em đi học tập.”

Mặt Cố Gia Nhiên đỏ lên: “Sát thủ!”

Ôn Ngôn ngã lên trên ghế sofa, dang hai tay ra, mắt sáng rực:

“Đến đây, dùng tình yêu của em, giết chết anh.”

.:.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK