• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ở dưới lầu, Kha Triết Nam vẫn còn canh cánh trong lòng nói với Bạch Ngôn Sơ: "Tại sao anh luôn quấy rầy cô ấy? Anh đã ly hôn với cô ấy!"

"Đó là việc của tôi, tôi thích làm như thế nào thì làm thế ấy." Bạch Ngôn Sơ lạnh lùng nói

"Tôi sẽ không để cho anh làm đau lòng cô ấy! Anh trước kia đối với cô ấy như thế nào, trong lòng chắc hẳn anh biết rất rõ!"

"Kha nhị thiếu, cậu nên về nhà! Trở về quá muộn, anh của cậu sẽ lo lắng."

Kha Triết Nam nghe xong lời này, hận không thể hét lên: "Anh đừng lấy anh của tôi ra dọa tôi! Tối nay tôi muốn ở lại chăm sóc cho Du Du!"

Bạch Ngôn Sơ cười lạnh một tiếng, sau đó xoay người đi tới ghế sô pha ngồi xuống, bắt chéo chân nhìn đồng hồ đeo tay

Kha Triết Nam còn chưa buông tha, tiếp tục đi tới trước mặt anh hung hăng nói: " Bạch Ngôn Sơ! Anh còn không đi Du Du sẽ nổi giận! Bây giờ cô ấy bị bệnh, chẳng lẽ anh ngay cả bệnh nhân cũng không bỏ qua sao?"

Bạch Ngôn Sơ thậm chí còn không them ngẩng đầu lên nhìn anh, chỉ cười lạnh nói: "Ba mẹ của cậu không có dạy cậu, nói quá nhiều sẽ rước họa vào thân sao? Xem ra, giáo dục của nhà cậu rất có vấn đề!"

Mặc dù giọng nói của anh rất nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng vẻ mặt lại hoàn toàn cứng rắn. Một giây kế tiếp sắp sửa xảy ra cái gì, không ai sẽ biết.

Nhưng, Kha Triết Nam đã bị lời nói sắc bén của anh chọc giận, liền tiến lên một bước níu lấy cổ áo của anh, quát: "Anh chửi tôi là được, lại dám chửi nhà tôi!"

Bạch Ngôn Sơ không nhanh không chậm nhìn Kha Triết Nam đang tức giận đùng đùng, cười nói: "Trước tiên cậu buông tay ra đã! Tôi không thích bắt nạt trẻ con!"

Kha Triết Nam thẹn quá hoaá giận, liền nắm tay trái lại thành quả đấm hướng tới mặt anh. Bạch Ngôn Sơ mặt không đổi sắc nhanh nhẹn đưa tay lên, nắm cổ tay trái hắn thật chặt.

Anh hơi mím môi, nụ cười âm u lạnh lẽo, làm cho người ta không rét mà run. Kha Triết Nam cảm thấy cánh tay trái của mình đau nhức, liền nhỏ giọng rên rỉ

Bạch Ngôn Sơ vẫn không có nới lỏng tay, thậm chí còn âm trầm cười một tiếng: " Cánh tay của Kha nhị thiếu thật mềm mại, quả nhiên là cánh tay của nghệ thuật gia a!"

Kha Triết Nam khổ sở nhắm mắt, trên khuôn mặt tuấn mỹ là vẻ thất bại.

Đột nhiên ánh mắt Bạch Ngôn Sơ trở nên rét lạnh, giữ chặt tay của Kha Triết Nam, sau đó dùng lực hắn đẩy ra ngoài. Kha Triết Nam bị đẩy ra, gần như nằm sấp ở trên thảm.

"Trẻ con không nên đánh nhau! Rất nguy hiểm!" Bạch Ngôn Sơ quơ quơ cánh tay của mình, lạnh lùng nói.

Kha Triết Nam gắt gao cắn môi, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi rơi đầy trên mặt hắn. Hắn hung hăng đấm lên mặt đất, bò dậy, phủi bụi bặm dính trên quần.

Bạch Ngôn Sơ cũng không nhìn hắn, mà là cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay của mình nói: "Không tiễn!"

Kha Triết Nam cúi thấp đầu đi ra cửa chính, Tiễn Cường đứng ở một bên giống như một pho tượng điêu khắc không nhúc nhích.

"Bạch tiên sinh, ngài......" Đợi sau khi người đi, hắn rốt cuộc cẩn thận hỏi người đàn ông ngạo mạn đang ngồi trên ghế sa lon, "Tối nay ngài không đi sao?"

Bạch Ngôn Sơ ngẩng đầu, nhàn nhạt trả lời: "Đúng."

=== ====== =====

Khi Du Du tỉnh lại lần nữa, cảm thấy rất khát nước, vô thức liếm đôi môi khô khốc. Lúc này, đột nhiên một giọng nói trầm thấp từ trên đỉnh đầu vang lên: "Đã tỉnh rồi hả? Uống nước đi!"

Anh? Anh vẫn còn ở đây?

Du Du cố gắng mở mắt, liền nhìn thấy đôi con ngươi tĩnh mịch. Nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng đôi con ngươi với vẻ lạnh lẽo dọa người, bất chợt hiện lên trong đầu cô, làm cho cả người cô run lên.

Cô được anh đỡ ngồi dậy, sợ hãi hỏi, " Anh? Anh vẫn còn chưa đi?"

Cô đã hết sốt rồi, nhưng cả người cô vẫn không có sức. Mà kim truyền dịch trên tay cũng đã bị rút ra.

Anh thấy cô không lạnh nhạt nói với mình, liền ôn hòa cười nói: "Hiện tại thấy thoải mái hơn chưa?"

Cô cúi đầu: "Ừ".

Thứ nhất là cô ngã bệnh đã không còn sức, thứ hai là cô quả thật có chút sợ anh.

Có lẽ, đối với anh, cô vẫn có quá nhiều chuyện muốn biết, quá nhiều bí ẩn cần được tháo gỡ. Càng như vậy, sự sợ hãi của cô đối với anh càng tăng thêm.

"Uống nước đi! Nhanh nào." Bạch Ngôn Sơ cầm cái cốc hình thỏ con của cô lên, giơ lên đến bên miệng cô.

Cô không có thói quen để anh chăm sóc cô, liền cười xấu hổ nói: "Tôi tự mình uống." Liền bưng cốc lên uống.

Uống hết nước xong, Bạch Ngôn Sơ lại bưng lên một bát cháo trắng nhiệt độ vừa vặn lên mép giường, dùng thìa nhẹ nhàng khuấy đều, nói: "Du Du ăn đi!"

Du Du nhìn bát cháo trắng một cái, cau mày: "Nhạt nhẽo như thế thì làm sao ăn?"

Trong quá khứ cô rất ít khi ăn cháo, trừ phi bị cảm. Nhưng lần này đúng là bị cảm rồi, không ăn không được.

Bạch Ngôn Sơ rất tự giác nói: "Phía dưới có thức ăn nguội, tôi cầm một đĩa lên cho em."

Du Du thấy anh cẩn thận chăm sóc hiếm thấy, có cảm giác thấp thỏm bất an. Trong lúc bất chợt liền nghĩ tới số tiền của cái lắc tay kia, trên mặt có chút ửng hồng.

Lòng của phụ nữ luôn dễ dàng bị đánh trúng.

Bạch Ngôn Sơ đi xuống sau một phút lại đi lên, bưng một đĩa dưa chua xào nhỏ, cười nói: "Ăn đi! Cái này đậm vị hơn."

"Đúng rồi, Tiểu Nam đâu? Đi rồi sao?" Du Du nhỏ giọng hỏi, mắt không nhìn anh.

Bạch Ngôn Sơ nghe như thế, mày kiếm nhíu lại, lạnh lùng nói: "Bị anh đuổi đi rồi."

Du Du nghe xong, bị dọa sợ đến gần như nhảy dựng lên: "Anh đánh cậu ấy phải không?

Cái gì mà "Đuổi"? Rõ ràng trọng điểm là "Đánh" mà không phải là "Đuổi"? Anh rõ ràng đã động tay động chân? Sao anh lại có thể hèn hạ như vậy!

Bạch Ngôn Sơ cầm thìa múc cháo lên, đưa đến bên miệng cô nói: "Không phải chuyện của em. Ăn đi!"

"Tôi không ăn! Anh nói cho tôi biết Tiểu Nam có phải bị anh đánh hay không?" Du Du nhất quyết không buông.

Lúc nào thì anh trở nên thô bạo như vậy? Trước kia anh là người đàn ông lịch sự, nhưng kể từ khi làm Tổng giám đốc công ty, anh càng ngày càng có khí thế hơn, dần dần anh hình như anh không đặt bất cứ kẻ nào ở trong mắt.

Cha càng khen anh, càng tin tưởng anh, anh hình như lại càng ngang ngược, thậm chí còn có khuynh hướng độc tài.

"Cậu ta đáng giá để em phải như vậy sao?" Bạch Ngôn Sơ cũng không vui, đặt bát cháo trắng xuống.

Du Du nhìn anh, hốc mắt lại bắt đầu ươn ướt. Có lẽ là người bệnh nên cảm xúc yếu ớt, cô định khóc, xoay người lại không để ý tới anh.

Bạch Ngôn Sơ sửa lại chăn cho cô, tận lực dùng giọng dỗ dành nói: "Này, đừng khóc! Anh không có đánh cậu ta."

Cô vẫn khóc, còn dùng chăn che mặt lại.

Dáng vẻ cô như vậy, có vẻ càng thêm khả ái và dịu dàng. Hoa lê đẫm mưa, vừa thấy đã thương. trong lòng Bạch Ngôn Sơ chấn động, liền không nhịn được vén chăn lên, khẽ nói: "Ngốc nghếch, em khóc cái gì? Không phải anh không đánh nhau cùng với bạn nhỏ của em sao?"

Du Du kêu lên: "Không cho anh gọi cậu ấy là bạn nhỏ!"

"Em bảo vệ cho cậu ta như vậy, rốt cuộc là vì cái gì? Em thích cậu ta?" Bạch Ngôn Sơ buông cô ra, anh dùng ánh mắt lạnh lùng đe dọa nhìn cô hỏi.

Du Du nổi giận, nhưng lại khổ nổi không còn sức tức giận, không thể làm gì khác hơn là cười khổ: "Anh buông tay, tôi thích người nào không có quan hệ gì với anh! Dù sao chúng ta đã ly hôn!"

Ai ngờ anh lại hung hăng bóp tay cô một cái, giống như cái kềm kềm chặt cánh tay cô, rất đau làm cô phải hô to một tiếng: " Bạch Ngôn Sơ khốn kiếp!"

Anh buông cô ra, cười xấu xa: "Xem ở em bị sốt cao, thật không ngoan. Chỉ là về sau không được nói về tên tiểu tử kia nữa, nghe tên của cậu ta làm anh thấy tức giận."

"Này, anh đang ghen?" Du Du nằm xuống, cười cười với anh.

Anh gật đầu, cười nhẹ: "Được rồi! Coi như là anh ghen. Dù sao, bất kỳ người đàn ông nào bên cạnh em, anh sẽ dọn dẹp sạch sẽ."

Dọn dẹp? Du Du lại hung hăng nói: "Anh không có tư cách ghen! Biến, tôi muốn đi ngủ!"

Bạch Ngôn Sơ lại bắt đầu ra lệnh: "Em còn chưa có ăn xong cháo trắng. Ngồi dậy!"

"Phiền chết! Tôi không ăn!" Du Du lại bắt đầu tức giận.

Đối mặt với bệnh nhân, dịu dàng một chút không được sao? Nếu là Kha Triết Nam ở lại thì tốt rồi, hắn nhất định sẽ cười hì hì dụ dỗ cô ăn.

Bạch Ngôn Sơ cho tới bây giờ cũng sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt đối với cô, thậm chí ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng không có chút dịu dàng.

Bởi vì anh không yêu cô

Lòng lại cảm thấy chua xót, cô lại muốn chảy nước mắt, nhưng cố cắn môi nhẫn nhịn. Bạch Ngôn Sơ thấy cô lại muốn khóc, tay cầm bát cháo trắng, nhỏ giọng nói: "Ăn đi, chịu chút nữa ăn dưa chua, khẩu vị sẽ tốt hơn một chút."

Du Du đột nhiên nảy ra một ý, châm chọc hỏi: " Bạch Ngôn Sơ, thời điểm anh chăm sóc phụ nữ có thai cũng như vậy hay sao?"

Bạch Ngôn Sơ đột nhiên trầm mặt xuống, đặt bát cháo xuống, đứng dậy đi ra ngoài.

Tên biến thái chết tiệt! Du Du thầm mắng trong lòng. Vừa nhắc tới người phụ nữ kia vẻ mặt liền thay đổi, đúng là trong lòng có quỷ mà! Còn nói ghen, đúng là bịa đặt lung tung!

Đường Du Du, trận chiến này thật căng thẳng, ngươi phải cố gắng chịu đựng! Cô thầm nói ở trong lòng.

Cô nhất định phải nghỉ ngơi dưỡng bệnh cho tốt, tranh thủ hồi phục sớm một chút để có tinh thần đấu với tiện nhân, đấu với Bạch Ngôn Sơ!

=== ====== =======

Ăn cháo trắng, uống thuốc xong, Du Du mồ hôi chảy khắp người. Ra mồ hôi xong cô cảm thấy thân thể dính dính nhớt nhớt, liền bò xuống giường muốn đi tắm.

Nhưng vừa xuống giường lập tức cảm thấy hoa mắt, phải đỡ vào mép giường đứng yên mấy giây mới bình thường trở lại.

Lúc này, cửa mở ra. Bạch Ngôn Sơ lại đi vào.

"Sao lại xuống giường?" Anh vẫn dùng giọng điệu không có chút tình cảm hỏi.

Cô tức giận trừng mắt nhìn anh: "Đi tắm! Ra mồ hôi không cần đi tắm ư?"

Anh tiến lên, đỡ cô nói: "Anh giúp em."

Mặt cô đỏ lên, hất tay ra nói: "Anh giúp tôi cái gì?"

"Giúp em cởi quần áo, hoặc cũng có thể là giúp em lau người!" Anh lại gần cô, đưa tay khoác lên trên vai cô mờ ám cười nói.

Mặt cô nóng lên, tim đập rộn ràng, liền quay đầu lại khẽ nói: "Anh chỉ biết bày trò! Tối nay tôi bị bệnh, nếu như anh dám làm loạn thì anh còn không bằng cầm thú!"

Cô thực sự muốn cầu xin anh nhanh đi đi! Tối nay cô thật sự không còn sức cùng anh dây dưa nữa.

Thế nhưng anh lại lôi cô đi tới phòng tắm, nói: "Sao em lại sợ tôi như vậy? Cái nên nhìn tôi đều nhìn rồi, nên sờ vào tôi cũng sờ qua rồi."

Cô hất tay anh lần nữa, kêu lên: "Tôi không cho phép anh nói lung tung!" Vừa chỉ chỉ bên kia, "Đi mở nước."

Anh cười cười, liền đi qua mở nước thay cô. Nghe tiếng nước xả trong bồn tắm, Du Du cảm thấy có chút khẩn trương, liền níu chặt cổ áo ngủ của mình.

Anh nhìn cô cười cười. Cô căn bản đoán không ra anh cười cái gì, liền phiền não: "Cười cái gì? Đồ vô lại không có lương tâm, tôi bị bệnh lại còn cười?" Nói xong, cô lại cảm thấy đau họng, liền ho khù khụ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK