• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sáng sớm, Lương Tuyết Ngưng gọi điện thoại liên tục giống như muốn đòi mạng, cuối cùng Diệp Cẩn không nhịn được nữa nên ấn nút nghe.

"A lô."

Lương Tuyết Ngưng quát to một tiếng: “Dậy mau A Cẩn, mau nói cho mình biết tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, mẹ mình nói lúc mình say thì giống như một kẻ điên."

Diệp vẫn nhắm Cẩn mắt như cũ, lạnh lùng ừ một tiếng: “Mẹ cậu nói không sai, lúc cậu say thật sự giống một kẻ điên, hơn nữa còn nôn đầy người ông chủ của mình, làm hại mình về sau thấy ông chủ phải vội vã đi đường vòng, mình đã giải thích nhưng anh ấy lại là một người thù dai."

"Hả. . . . . . Mình làm cậu mất mặt rồi, A Cẩn."

"Cậu làm mình mất mặt cũng không phải là lần một lần hai, không sao, như thế nào rồi, bây giờ cậu đã tỉnh rượu chưa?"

Lương Tuyết Ngưng liếc mắt: “Tỉnh rồi, nhưng mà tối hôm qua có người đưa chúng ta về đúng không? Mình nhớ có một chiếc xe cực kì đẹp, cực kì thoải mái đưa chúng ta về nhà."

Diệp Cẩn im lặng, mở mắt ra: “Trái lại cậu luôn nhớ những chuyện nhỏ nhặt, là Lệ Dĩ Thần đưa chúng ta về."

"Lệ. . . . . . Lệ Dĩ Thần? Đợi chút, suy nghĩ của mình hơi rối loạn, không phải anh ta đang ở nước Mĩ sao? Hơn nữa, coi như anh ta đã trở lại, nhưng làm sao anh ta. . . . ."

"Anh ta đã trở lại, hơn nữa tối hôm qua là anh ta đưa chúng ta về, Lệ Dĩ Thần là bạn tốt của ông chủ mình, tối hôm qua gặp nhau, cậu phun đầy người ông chủ mình cho nên anh ta mới đưa chúng ta về."

Lương Tuyết lập tức nhiều chuyện, đứng ngồi không yên: “Vậy hai cậu. . . . . . hai cậu. . . . . ."

"Lương Tuyết Ngưng, lo cho tốt chuyện của cậu đi, đừng có mù quáng quan tâm đến việc của mình và Lệ Dĩ Thần, mình khẳng định với cậu chuyện tối hôm qua chỉ là trùng hợp, cộng thêm vô tình gặp được, kỳ thật không có gì cả, từ lâu mình với anh ta đã là người xa lạ rồi."

Lương Tuyết Ngưng bĩu môi: “Biết rồi."

"Đúng rồi A Ngưng, cậu định xử lí chuyện Quý Thừa như thế nào?"

Lương Tuyết Ngưng thở dài một tiếng ở trong điện thoại: “Theo cậu nói thì mình không thể nào làm đà điểu cả đời được, nếu chuyện đã xảy ra thì nên dũng cảm đối mặt, nếu không cứ để như vậy, im hơi lặng tiếng, hồ đồ kết hôn với anh ta, cuộc sống tương lai sẽ tai họa vô cùng, coi như Lương Tuyết Ngưng mình thích anh ta đi nữa thì cũng không thể nào dễ dàng tha thứ cho anh ta ức hiếp mình như vậy, cho nên mới vừa rồi mình đã nhắn tin cho anh ta, mình cho anh ta một tuần lễ, mình muốn anh ta suy nghĩ cho thật kỹ rốt cuộc anh ta muốn lựa chọn người nào, nếu như anh ta chọn mình...mình sẽ cho anh ta thêm một cơ hội, dù sao cũng đã quen nhau nhiều năm như vậy, bắt đầu một đoạn tình cảm khác thật sự là quá khó khăn, nhưng tiền đề là anh ta nhất định phải cắt đứt lui tới với người phụ nữ kia."

"Cậu có thể hiểu rõ tình huống bây giờ của mình là rất tốt, chẳng qua bảy ngày này cậu phải chịu khổ rồi."

"Đúng vậy, nhưng mình không muốn mỗi ngày đều nghĩ đến cơ hội mà mình đã cho anh ta, A Cẩn, chúng ta ra ngoài du lịch đi, không phải là cậu vẫn luôn muốn đi một chuyến đến đế đô ở thành phố J ư, chúng ta cùng đi nha, thứ nhất là phân tán được lực chú ý, đúng lúc cũng có thể nghiên cứu một chút kiến thức của đế đô."

"Rốt cuộc cậu cũng đề ra một ý kiến rất hay, vừa lúc mình đã xin công ty nghỉ mấy ngày, vậy thì chuyến du lịch này giao cho cậu, mình ngủ trước, chờ lúc cậu chuẩn bị xong thì chúng ta sẽ xuất phát."

"Yes, madam."

Đứng ở trong phòng chờ của sân bay, Diệp Cẩn không kiên nhẫn liên tục gọi vào điện thoại của Lương Tuyết Ngưng, trong lúc đó radio đã thúc giục mọi người lên máy bay thì rốt cuộc điện thoại cũng thông.

"Lương Tuyết Ngưng, cậu muốn chết hả, cậu đang ở đâu? Tại sao còn chưa đến?"

"A Cẩn. . . . . . Thật xin lỗi, mình vừa ra khỏi cửa thì bị Quý Thừa quấn lấy, mình không ngờ nhanh như vậy anh ta đã tới rồi, A Cẩn, Quý Thừa nói thứ mình nhìn thấy hôm đó chỉ là hiểu lầm, anh ta chưa bao giờ phản bội mình, Quý Thừa còn nói muốn dẫn mình đi gặp ba mẹ anh ta để bàn chuyện kết hôn, thật xin lỗi, A Cẩn, mình không có cách nào đi đế đô với cậu được rồi rồi."

Diệp Cẩn giật giật khóe mắt: “Cũng biết là cậu không đáng tin cậy, chẳng qua chỉ cần cậu vui vẻ là được rồi, con nhóc chết tiệt kia, đừng cảm thấy nặng nề, đi với Quý Thừa đi, đi du lịch một mình cũng rất tuyệt vời."

Cúp điện thoại, Diệp Cẩn bất đắc dĩ thở ra một hơi, đang lúc cô xoay người muốn lên máy bay thì chợt thấy Lệ Dĩ Thần đang ở trong xe VIP, Diệp Cẩn lo lắng dùng túi xách che khuất mặt, không nghĩ tới việc anh ta cũng xuất hiện ở đây.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK