• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Editor: Mèo coki

Đi tới cửa Dạ Sắc của Lăng Tiêu, Lệ Dĩ Thần dừng xe lại: “Vào thôi."

Diệp Cẩn không hiểu nhìn Lệ Dĩ Thần, cũng không có xuống xe: “Không phải anh nói dẫn em đi gặp Cố Diễn à. Tới nơi này làm gì?"

"Cậu ta đang ở bên trong đấy."

"Thời gian trước LN nhận nhiều hạng mục như vậy, anh ấy không làm mà lại tới Dạ Sắc uống rượu hả? Rốt cuộc anh ấy đang suy nghĩ cái gì vậy?"

"Đi vào thì biết."

Diệp Cẩn đành phải tháo dây an toàn ra, sau khi xuống xe thì đi theo Lệ Dĩ Thần vào trong, vừa mới tới cửa thì phục vụ đã cung kính dẫn đường cho hai người.

"Lệ tiên sinh. Ông chủ chúng tôi đang đợi anh ở trong phòng bao."

Đi vào phòng bao, Diệp Cẩn phát hiện quả nhiên Cố Diễn ở bên trong: “Cố tổng, em đã tìm anh mấy ngày rồi nhưng anh đều không có ở công ty."

Cố Diễn đang uống rượu với Lăng Tiêu, sau khi nhìn thấy Diệp Cẩn thì lập tức để ly rượu xuống, cười ôn hòa : “Anh định ngừng hoạt động của LN."

"Tại sao vậy?" Quyết định bất ngờ của Cố Diễn khiến Diệp Cẩn không thể lý giải nổi.

Cố Diễn bĩu môi, vẻ mặt không thoải mái: “Thời gian trước ông cụ nhà anh bị bệnh, vì vậy ông chú không có quan hệ huyết thống của anh muốn mượn cơ hội này để độc chiếm Hoa Phong, tính tình của ba anh lại ôn hoà hiền hậu, hoàn toàn không phải là đối thủ của chú anh. Nếu anh không trở về thì chú anh sẽ đạt được gian kế, năm đó ông anh nhặt chú anh ở dưới cầu về, làm như vậy là để bồi dưỡng ông ta thành phụ tá của ba anh, ai có thể ngờ ông ta lại là người lấy oán báo ơn, những năm trước đây vì muốn lấy được sự tin tưởng của ông anh nên chú anh vẫn luôn ngụy trang rất tốt, cho đến khi ông anh bị bệnh, rốt cuộc ông ta mới lộ ra cái đuôi hồ ly, cho nên cho dù anh có tình cảm với LN nhiều hơn nữa thì cũng phải buông tha thôi."

"Vậy thì thật là đáng tiếc, LN đang ở trong giai đoạn phát triển mãnh liệt, anh đã bỏ ra nhiều tâm huyết với nó như vậy, nhưng chuyện này thật sự không còn cách nào khác nữa rồi."

"Đúng vậy, đúng là không có cách nào khác, Diệp Cẩn, anh có thể nhờ em giúp một chuyện được không?"

"Anh nói đi. Chỉ cần em có thể làm được thì tuyệt đối không từ chối."

"Chuyện em phải trở về Diệp thị, A Thần đã nói cho anh biết, tuy nói Diệp thị là một công ty bất động sản, nhưng mấy nhân viên của LN cũng xem như là chuyên nghiệp, em có thể thu mua LN giúp anh không? Chỉ cần cần em đồng ý thì giá cả có thể bàn bạc, coi như tặng luôn cho em cũng không phải là không được."

"Anh thật sự định giao LN cho em?"

Cố Diễn cười cười: “Vốn là định bán nó đi nhưng vẫn không yên lòng, cũng như em nói, đó là tâm huyết của anh, trước mắt, ngoại trừ giao cho em thì đưa cho ai anh cũng không yên lòng."

Diệp Cẩn suy nghĩ cặn kẽ một hồi: “Dĩ nhiên là em biết tiềm lực của LN, nếu có được LN tất nhiên là rất tốt, nhưng mà với tình trạng hiện giờ của Diệp thị, sợ rằng cũng khó bảo toàn chính mình, em không thể bảo đảm sẽ cho LN một tương lai tốt, không bằng anh suy nghĩ đến việc đưa nó cho Hải Lan đi."

Cố Diễn liếc nhìn Lệ Dĩ Thần đứng ở bên cạnh, hồi lâu vẫn không lên tiếng, sau đó không nhịn được cười lên: “Hai người thật là, thôi, cứ theo như lời Diệp Cẩn nói đi, chúng ta đều đứng ở trên lập trường kinh doanh để nhìn người khác, dù là giữa bạn bè cũng sẽ không mua bán lỗ vốn, nhưng mà anh việc muốn nửa bán nửa tặng LN cho em, em cho rằng là ai đứng ở giữa lo liệu việc này? Yên tâm nhận lấy LN đi, người này đã sớm đưa đồ tốt cho anh rồi."

Lời nói Cố Diễn khiến vẻ mặt Diệp Cẩn khựng lại, cô không ngu ngốc, Cố Diễn đã nói đến mức này nên cô cũng đã hiểu được đầu đuôi, sau đó nhìn về phía Lệ Dĩ Thần mặt không gợn sóng.

"Đây là chủ ý của anh?"

Lệ Dĩ Thần liếc Cố Diễn xen vào việc của người khác, sau đó lạnh lùng nói: "Làm như vậy là tốt cho cả hai, LN đầu quân về Diệp thị, có thể làm cho Diệp thị như hổ thêm cánh, nhưng nếu đầu quân vào nơi có nguồn tài nguyên khổng lồ như Hải Lan thì chỉ sợ trong một khoảng thời gian ngắn đã bị bảo phủ ở bên trong tầng tầng lớp lớp sóng, dĩ nhiên, em cũng không cần cảm thấy thiếu nợ anh, Hải Lan đang hợp tác với LN, tính ổn định của LN cũng trực tiếp ảnh hưởng đến hạng mục công trình bên anh."

Nghe Lệ Dĩ Thần tỉnh bơ giải thích, Cố Diễn và Lăng Tiêu đều bật cười khì khì, Lăng Tiêu lại càng khoa trương ôm bụng nói: "Tiểu Diệp Cẩn, đúng là em rất có bản lĩnh, quen cậu ta lâu như vậy nhưng chưa bao giờ anh nhìn thấy cậu ta quan tâm đến sống chết của người nào, muốn giúp em mà còn phải mượn cờ hiệu của Hải Lan, ha ha ha, tức cười chết mất, vậy mà em cũng chịu được anh ta. . . . . . Ai nha. . . . . . ."

Lệ Dĩ Thần nện một lon bia vào ngực Lăng Tiêu, nhất thời anh ta chuyển từ cười sang khóc: “Khụ khụ. . . . . . Đồ chết bầm, tại sao mỗi lần đều đập người mau lẹ, chính xác như vậy."

Cố Diễn thu lại nụ cười: “Mặc kệ như thế nào, nếu như nhất định phải mất đi LN thì anh thật sự hy vọng người anh bán lại là em, bởi vì anh và em có niềm tin giống nhau, đều muốn LN phát triển lớn mạnh, cho nên giao cho em anh rất yên tâm, hơn nữa. . . . . ."

Cố Diễn nhìn Diệp Cẩn, đột nhiên nở nụ cười ấm áp: “Mặc dù cậu ta vô cùng hoàn mỹ, trước kia cũng tốt, hiện tại cũng được, cho dù luôn khiến em đau lòng nhưng có một chuyện anh rất rõ ràng là cậu ta cũng rất thật lòng với em, nếu như để bảo vệ em mà cần phải trả giá bằng cả mạng sống thì anh tin tưởng cậu ta sẽ lựa chọn không chút do dự, cho nên đừng nữa gây nhau nữa, làm hòa được rồi, bọn anh còn chờ rượu mừng của hai người đấy, ba năm trước đây không có may mắn được tham gia, lần này không thể bỏ lỡ được, đúng không A Tiêu?"

Lăng Tiêu cười vô lại: “ Lời A Diễn nói chính điều anh muốn nói, Tiểu Diệp Cẩn, đừng do dự nữa, anh dám bảo đảm với em, trong những năm ở nước Mĩ, không có bất kỳ người khác phái nào tiếp cận cậu ta, cho dù là Lâm Mạn Thanh cũng thế, cho nên cậu ta vẫn là Lệ Dĩ Thần ban đầu, lòng của em cũng chưa từng thay đổi, vậy thì đừng cứng rắn như thế nữa, hơn nữa đầu óc buôn bán của người này không hề đơn giản, nếu cậu ta giúp một tay thì cho dù Diệp thị đang nửa sống nửa chết hoặc là gần chết thì cậu ta cũng sẽ làm cho nó sống lại, nghe anh trai khuyên một câu, rõ ràng là vụ kinh doanh hai bên cùng có lợi, tại sao lại không làm. . . . . . Ai ui, Lệ Dĩ Thần, cậu làm gì thế, tại sao lại bịt miệng mình, mình còn chưa nói xong mà."

Lệ Dĩ Thần không buồn liếc mắt, che miệng Lăng Tiêu nói: "Cậu nói quá nhiều rồi."

Cố Diễn ở một bên cũng thêm dầu thêm mỡ cười lên: “Từ lâu mình đã biết cậu ta nói rất nhiều, cằn nhằn càu nhàu, thật là phiền chết đi được, trói cậu ta ném vào trong nước đi."

"Hai người các cậu là đồ khốn kiếp, ăn của mình, uống của mình lại còn dám tính kế mình...mình không phục. . . . . ."

Nhìn ba người đang trêu đùa nhau, trên mặt Diệp Cẩn hiện lên nụ cười mà chính cô cũng không phát hiện, lúc tầm mắt cô rơi vào trên mặt Lệ Dĩ Thần thì trong mắt hiện lên ánh sáng cực kì phức tạp rối rắm, dựa theo lương tâm mà nói thì mấy ngày nay Lệ Dĩ Thần chăm sóc cô rất tốt, cũng may là tay cô không bị thương, nếu không chỉ sợ đến cơm anh cũng dành đút cho cô, nhưng mà cho dù hành động của Lệ Dĩ Thần có ấm áp hơn nữa thì cô vẫn sợ.

Ba người đang chơi đùa vui vẻ thì chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng kêu cứu của một tiếng cô gái, ngay sau đó là tiếng chửi mắng đánh đập của mấy gã đàn ông thô lỗ, Diệp Cẩn có chút hoảng sợ, theo bản năng đến gần Lệ Dĩ Thần, Lệ Dĩ Thần ôm bả vai Diệp Cẩn, sau cho quăng cho Lăng Tiêu một ánh mắt.

Lăng Tiêu cau mày, tiến lên mở cửa, lúc vừa mới mở cửa ra thì một có cô gái mảnh mai, tóc tai bù xù nhanh chóng chạy vào, sau đó ôm lấy chân Lăng Tiêu bắt đầu cầu cứu.

"Tiên sinh, cầu xin anh cứu tôi, xin anh cứu tôi với."

Vẻ mặt Lăng Tiêu không có biểu cảm gì, cúi đầu, mặc dù thấy mặt cô gái kia bị thương bầm tím nhưng anh vẫn không có tỏ vẻ thương hương tiếc ngọc, để mặc cho cô bé kia ôm chân, sau ngẩng đầu nhìn về phía đàn em đã đuổi tới.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

"Ông chủ, cô gái này là do Chu Tú Thanh đưa tới để trả nợ, chúng tôi nhìn thấy dáng vẻ cũng không tệ nên mới nhận vào, không ngờ lại muốn chạy trốn, nhưng anh cứ yên tâm, chúng tôi sẽ dẫn cô ta về dạy dỗ, sẽ không để cho cô ta chạy đến đây nữa."

Lăng Tiêu không lên tiếng, chỉ ngầm đồng ý, gật đầu một cái, lúc này, cô gái có vết thương khắp người đột nhiên phát hiện Lăng Tiêu là người đứng đầu đám người xấu này, đôi mắt kinh hoảng tràn đầy thất vọng, buông tay đang nắm Lăng Tiêu ra, cố gắng chạy trốn tiếp.

"Không, tôi không muốn trở về, không phải là tôi tự nguyện, tôi không muốn làm gái gọi. . . . . ."

Tóc của cô gái bị mấy người đàn ông nắm lấy: “Có làm hay không không phải do cô quyết định...mẹ cô đã gán cô để trả nợ cho chúng tôi, bây giờ cô phải ngoan ngoãn đi tiếp khách cho chúng tôi."

"Không. . . . . ."

Nhìn cô gái bị mấy người kia kéo đi, lòng của Diệp Cẩn đột nhiên trầm xuống: “Lăng Tiêu, cô ấy nói không phải cô ấy tự nguyện, anh không thể bức người lương thiện làm gái như vậy được."

Lăng Tiêu nhíu mày, liếc nhìn Lệ Dĩ Thần: “A Thần, quản cho tốt người phụ nữ của cậu, có một số việc cô ấy không thể quản được."

Lệ Dĩ Thần lắc đầu với Diệp Cẩn, ý bảo đây là thế giới của Lăng Tiêu, người khác không tiện nhúng tay nhưng Diệp Cẩn lại đẩy Lệ Dĩ Thần ra, chạy về phía cô gái kia.

"Diệp Cẩn. . . . . ." Lo lắng Diệp Cẩn kích động phải chịu thiệt thòi nên Lệ Dĩ Thần vội vàng đuổi theo.

Lăng Tiêu không vui, nói với Lệ Dĩ Thần: “A Thần, đừng phá hỏng quy định của Dạ Sắc."

Lệ Dĩ Thần không để ý đến Lăng Tiêu, vẫn chạy về phía Diệp Cẩn như cũ, quả nhiên khi Diệp Cẩn muốn tiến lên kéo cô gái đang tuyệt vọng kia thì thiếu chút nữa đã bị đám người đó đẩy ngã, cũng may Lệ Dĩ Thần kịp ôm lấy cô.

"A Thần, cứu cô gái đó đi."

Lệ Dĩ Thần gật đầu một cái, sau tiến lên giữ cánh tay cô gái kia lại, nhưng đám người kia lại không đồng ý, người cầm đầu ra vẻ khổ sở nói: "Lệ tiên sinh, anh làm như vậy có chút không thích hợp."

"Không có gì là không thích hợp cả, thả người đi, chuyện này tôi sẽ nói với Lăng Tiêu."

Mặc dù có Lệ Dĩ Thần bảo đảm nhưng đám người đó vẫn chần chừ không thôi: “Chuyện này. . . . . ."

Lệ Dĩ Thần kéo cô bé kia qua, mấy người đó muốn tiến lên đoạt người lại nhưng lại bị Lệ Dĩ Thần đá ngã lăn trên mặt đất: “Tôi đã nói rồi, chuyện này không liên quan đến mấy cậu, cút."

Thấy Lệ Dĩ Thần nổi giận, đám người kia cũng không dám giằng co nữa, bọn họ biết rõ quan hệ của ông chủ và Lệ tiên sinh cho nên không dám đắc tội với bạn của ông chủ, đã có người chịu trách nhiệm, vậy bọn họ đừng xen vào việc của người khác thì tốt hơn.

Sau khi đám người đó rời khỏi thì Diệp Cẩn nhanh chóng bước tới về trước, đỡ lấy cô gái chỉ chực ngã xuống kia: “Em không sao chứ?"

Cô gái yếu đuối, lắc đầu một cái: “Không sao, cám ơn

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
+ =

Đừng nhập

BÌNH LUẬN FACEBOOK