• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Editor: Mèo coki

Lâm Mạn Thanh đi tới phòng làm việc của Lệ Dĩ Thần thì thấy Tần Mục đang canh giữ ở ngoài cửa: “A Mục, tại sao anh lại ở nơi này?"

Tần Mục thấy người tới là Lâm Mạn Thanh thì gương mặt vốn đang nghiêm túc lập tức nở nụ cười dịu dàng:"Mạn Thanh, sao em lại tới đây?"

"Em đại diện cho Phiến Phương tới tìm A Thần bàn chuyện đầu tư, anh ấy không có ở đây sao? Tại sao cửa lại đóng chặt như vậy?"

Tần Mục cau mày, nhỏ giọng nói với Lâm Mạn Thanh: "Từ ngày hôm qua đã bắt đầu giống như áp suất thấp, thư ký và quản lý cấp cao đều bị mắng cả một buổi sáng, lúc này không ai dám đến gần đại ca cả. Nhìn đi, thư ký cũng bị hoảng sợ đến mức phải trốn trong phòng giải khát đó, anh lo lắng lát nữa anh ấy tìm không thấy người nên mới đứng canh ở chỗ này."

Lâm Mạn Thanh nhíu mày, có chút lo lắng: “Đã xảy ra chuyện gì vậy? Em đi xem thử."

Lâm Mạn Thanh đang định đẩy cửa ra thì đã bị Tần Mục ngăn lại: “Mạn Thanh, cái đó. . . . . . Mấy ngày trước mẹ anh bảo anh nói với em, nếu như hôm nào có thời gian thì bà ấy sẽ hầm canh củ sen cách thủy cho em uống, không phải hồi còn nhỏ em thích uống nó nhất sao."

Nghe vậy, Lâm Mạn Thanh đột nhiên dừng bước lại, vẻ mặt có chút do dự sau đó cười với Tần Mục: “Giúp em cám ơn dì Tần còn nhớ tới em, chẳng qua gần đây công việc quá bận rộn. . . . . ."

Lời nói của Lâm Mạn Thanh khiến Tần Mục có chút mất mát, nhưng rất nhanh anh đã điều chỉnh lại vẻ mặt, cười ha hả nói: "Xem anh đi, bản thân rãnh rỗi lại cứ tưởng ai cũng giống mình. Bây giờ em đang nổi tiếng, dĩ nhiên thời gian rất quý giá, không sao, về sau có cơ hội rồi hãy nói."

Nhìn Tần Mục cùng nhau lớn lên từ nhỏ, thật ra thì Lâm Mạn Thanh rất quý trọng tình bạn của anh, không muốn làm cho anh thương tâm, nhưng có một số việc thật sự là không thể cưỡng cầu được.

"A Mục, Phiến Phương vẫn đang chờ tin tức của em, em đi trước, không nói chuyện với anh nữa."

“À, không sao, em còn bận việc của em, công việc quan trọng hơn."

Lâm Mạn Thanh cười có chút không tự nhiên, lướt qua Tần Mục. Sau khi gõ cửa thì đi vào phòng làm việc của Lệ Dĩ Thần, nhìn Lệ Dĩ Thần đang tựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi thì Lâm Mạn Thanh kêu một tiếng rất nhẹ nhàng.

"A Thần. . . . . ."

Sắc mặt Lệ Dĩ Thần không tốt, mở mắt ra, lạnh lẽo nhìn Lâm Mạn Thanh, mang theo xa cách: “Em đến đây làm gì?"

Thái độ của Lệ Dĩ Thần làm cho Lâm Mạn Thanh căng thẳng, thiếu chút nữa nước mắt chảy ra nhưng cô vẫn nhịn được, ngừng nghẹn ngào, Lâm Mạn Thanh đưa một phần hợp đồng cho Lệ Dĩ Thần.

"Em biết anh không muốn nhìn thấy em, chuyện ngày đó. . . . . . Em đã làm cho anh thất vọng, thật ra thì em cũng rất hối hận."

Lệ Dĩ Thần xoa xoa trán, lạnh lùng nói: "Anh không cần em ân hận, chỉ cần em đừng có những suy nghĩ không đúng đó nữa là đươc."

Lâm Mạn Thanh cắn môi, vành mắt ửng đỏ, khẽ cười lên: “Yên tâm, cho dù Lâm Mạn Thanh em có tệ hơn nữa nhưng vẫn biết được ranh giới cuối cùng, nếu như không phải là anh chủ động đến gần em thì...em sẽ không giở bất kỳ thủ đoạn nào nữa."

"Vậy thì em cứ yên tâm, anh tuyệt đối không chủ động đến gần em, còn chuyện gì không? Không có thì đi về đi, anh rất bận."

"Trước đó anh đã có nói với em, anh nói chỉ cần kịch bản tốt là có thể đầu tư, kịch bản em đã chọn được rồi, anh xem hợp đồng này đi."

"Được, em đã nói tốt thì vấn đề tiền bạc không sao cả, lát nữa anh sẽ nói A Mục lo chuyện này."

Thấy Lệ Dĩ Thần không nói thêm câu nào nữa, Lâm Mạn Thanh mất mát, cười khổ một tiếng rồi xoay người rời đi, có một số việc là như vậy, mặc dù không muốn buông tay nhưng cũng chỉ có thể bất lực mà thôi.

Sau khi Lâm Mạn Thanh Ly rời khỏi phòng làm việc thì Lệ Dĩ Thần lại mở máy vi tính đang bị tắt lên lần nữa, màn hình tối đen từ từ sáng lên, cho đến khi ánh lửa ngút trời tràn ngập màn hình thì gương mặt nghiêm nghị của Lệ Dĩ Thần xuất hiện vẻ nóng nảy và phẫn nộ, đây chính là lá bài tẩy mà Chu Mẫn Quân định dùng để khống chế Mục Văn Khởi, quả nhiên không làm cho anh thất vọng, sau khi Mục Văn Khởi thấy thứ này nhất định sẽ bị hù dọa cho mềm nhũn, nhưng mà khi nhìn thấy thấy cảnh cô bị thiêu cháy thì anh thật sự hận không thể lập tức giết chết bọn họ.

Căn nhà bị hỏa hoạn cắn nuốt trên tấm hình là một căn nhà được Mục Văn Khởi xây ở chỗ hẻo lánh, là chỗ ông ta dùng để gặp riêng Chu Mẫn Quân, khi đó Chu Mẫn Quân vẫn còn là Diệp phu nhân, mà người vợ hợp pháp của Mục Văn Khởi là Lệ Tuệ Dĩnh, mặc dù nhà họ Lệ không phải là nhà giàu thuộc giới thượng lưu nhưng cũng giàu có một phương, lúc cô gả cho Mục Văn Khởi thì công ty của ông ta vẫn chưa lớn mạnh, cũng không coi là gả cao, ngoại trừ đồ cưới thì ba anh còn cho một khoản tiền để cho Mục Văn Khởi khởi nghiệp, cũng chính bởi vì khoản tiền kia mà Mục Văn Khởi mới có thể nắm lấy cơ hội, thoắt một cái trở thành nhân vật chạm tay có thể bỏng trong giới bất động sản.

Chẳng qua nhà họ Lệ không ngờ tới Mục Văn Khởi lại là người có lòng tham không đáy, lòng dạ ác độc, vì muốn đoạt lấy tài sản của nhà họ Lệ mà ông ta cố ý làm một hạng mục đầu tư giả khiến ba Lệ mắc bẫy, ba Lệ là một người đàng hoàng, rất tin tưởng em rể của mình, cộng thêm sự thuyết phục của em gái nên đồng ý đầu tư không chút do dự, nhưng kết quả lại khiến ba Lệ một đêm trắng tay, biết mình bị lừa, ba Lệ không chịu nổi đả kích, nhảy lầu tự sát, còn Lệ Tuệ Dĩnh vì áy náy với anh mình mà giống như người điên đi tìm Mục Văn Khởi, bởi vì chiếm được tài sản của nhà họ Lệ nên lúc đó Mục Văn Khởi đã có thể hô mưa gọi gió, cũng không cần đến sự giúp đỡ của Lệ Tuệ Dĩnh nữa, vì vậy lại càng không đặt bà ở trong mắt, càng gặp gỡ Chu Mẫn Quân không chút kiêng dè.

Lệ Tuệ Dĩnh đến căn nhà đó để bắt gian nhưng lại bị Mục Văn Khởi dùng lời nói để nhục nhã, thậm chí ra tay đánh mắng, Lệ Tuệ Dĩnh tức không nhịn nổi, muốn chết chung với Mục Văn Khởi, nhưng ai ngờ rằng Mục Văn Khởi lại dùng ghế đánh gãy chân Lệ Tuệ Dĩnh rồi bỏ lại bà ở trong ngọn lửa đang cháy hừng hực.

Nhìn lại hình ảnh thê thảm, chấn động lòng người kia, Lệ Dĩ Thần ôm ngực, thở dài nặng nề, thật may là trời cao còn thương xót, cô không bị chết cháy ở trong trận hỏa hoạn đó, mà rất nhanh báo ứng của Mục Văn Khởi sẽ tới, ông ta cho rằng mình có thể nắm được Chu Mẫn Quân trong tay rồi len lén phủi sạch mọi thứ ư?

Lệ Dĩ Thần nặng nề khép máy vi tính, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén nheo lại: “Mục Văn Khởi, trò chơi giờ mới bắt đầu, chúng ta từ từ tính món nợ này đi."

Diệp Cẩn đang nằm trên ghế sa lon, chán muốn chết, cứ ngẩn người nhìn chằm chằm vào điện thoại di động, đột nhiên điện thoại di động báo có tin nhắn, Diệp Cẩn vội vàng mở điện thoại di động ra thì phát hiện đây chẳng qua chỉ là một tin rác quảng cáo.

Diệp Cẩn thở dài, đột nhiên ném di động ra thật xa: “Không đến thăm mình, mặt trời cũng sắp lặn về phía Tây rồi mà vẫn không thấy bóng người, lại gạt mình, quả nhiên không nên tin anh ta."

Nhìn điện thoại di động bị ném ra thật xa, Diệp Cẩn cào tóc, nhưng vẫn ngồi lên chuẩn bị nhặt nó về, nhưng ngay khi cô mới vừa đứng lên thì đột nhiên có một tiếng nổ lớn kèm theo đó là sự chấn động, trong nháy mắt hất Diệp Cẩn ngã xuống đất.

Diệp Cẩn chưa kịp phản ứng lại thì cửa chính đã bùng lên ánh lửa, vả lại rất có khuynh hướng lan vào trong phòng.

"Cứu mạng. . . . . . Cứu mạng. . . . . . Có người nào hay không? Giúp tôi với. . . . . ."

Diệp Cẩn ôm chân bị thương nhưng làm như thế nào cũng không đứng lên được: “Cứu mạng. . . . . ." Diệp Cẩn vươn tay, cố gắng lấy điện thoại di động ở cách đó không xa, nhưng mỗi một cử động đều làm cho cô đau đến muốn ngất đi.

Không khí càng ngày càng loãng, khói lại càng ngày càng dày đặc, Diệp Cẩn chưa từ bỏ ý định muốn vịn bàn đứng lên chạy trốn, nhưng chân của cô bị thương quá nghiêm trọng, sau mấy lần cố gắng thì rốt cuộc Diệp Cẩn cũng kiệt sức ngã xuống đất.

"Chẳng lẽ đây chính là kết thúc sao?" Diệp Cẩn nằm trên mặt đất, chảy nước mắt, những kí ức tốt đẹp xông vào đầu, thậm chí có cả bi thương khổ sở, rất nhanh tất cả sẽ kết thúc, hô hấp càng ngày càng khó khăn, cho đến khi Diệp Cẩn cảm thấy hít thở không thông vì thiếu dưỡng khí thì cô không thể cố gắng được nữa mà nhắm hai mắt lại.

Trong lúc Diệp Cẩn sắp bất tỉnh thì cảm thấy có một cánh tay mạnh mẽ bế cô lên, hơn nữa người đó luôn gọi tên của cô, giọng nói rất nóng nảy khẩn trương.

"A Thần. . . . . ." Diệp Cẩn nhắm chặt hai mắt, mơ mơ màng màng gọi.

Lệ Dĩ Thần ôm Diệp Cẩn thật chặt: “Đừng sợ, anh dẫn em ra ngoài."

Giống như cảm giác được mình đã an toàn, rốt cuộc Diệp Cẩn cũng thả lỏng, hoàn toàn ngất đi.

Khi Diệp Cẩn tỉnh lại lần nữa thì cảnh vật xung quanh làm cho cô sợ hết hồn, Diệp Cẩn ngồi bật dậy, đầu tiên là nhìn giấy dán tường và cách trang trí quen thuộc kia, cuối cùng tầm mắt rơi vào hộp nhạc ở trên tủ đầu giường.

Diệp Cẩn vươn tay, có chút run rẩy cầm lấy hộp nhạc màu đen có hình chiếc Piano kia, sau đó từ từ mở nắp ra, ngoài dự đoán, nó vang lên giai điệu hết sức êm tai.

"Em tỉnh rồi hả?" Lệ Dĩ Thần bưng một chén cháo trắng đi tới.

Ánh mắt Diệp Cẩn phức tạp nhìn Lệ Dĩ Thần, giọng nói có chút run rẩy: “Anh không bán căn nhà này?"

Lệ Dĩ Thần nhẹ nhàng nói: "Nhắc tới cũng thấy kì lạ, những năm này giá nhà ở thành phố A tăng mạnh, chỉ có nhà ở chỗ này là giá bán không được tốt lắm, vậy mới thấy giao thông không thuận tiện là một bất lợi rất lớn."

Lệ Dĩ Thần trả lời khiến Diệp Cẩn cau mày, có vẻ rất mất mát: “Hoá ra là bán không được cho nên mới giữ lại. . . . . ."

"Nếu không thì sao? Em cho rằng vì sao anh phải giữ lại nó?" Lệ Dĩ Thần cười khẽ nhìn về phía Diệp Cẩn, muốn buộc cô phải đối diện với vấn đề này.

Nhưng phản ứng của Diệp Cẩn lại làm cho Lệ Dĩ Thần rất bất đắc dĩ, Diệp Cẩn không tiếp tục suy nghĩ vấn đền đó nữa, mà giơ hộp nhạc đang còn phát nhạc lên, hỏi: “Anh sửa nó rồi hả?"

Lệ Dĩ Thần nhận lấy hộp nhạc từ trong tay Diệp Cẩn, cẩn thận giống như đang cầm một bảo vật: “Đúng vậy, những năm gần đây anh vẫn luôn dựa vào nó để đi vào giấc ngủ, nếu như không có nó có lẽ anh phải dựa vào thuốc để ngủ."

Câu trả lời của Lệ Dĩ Thần khiến lòng Diệp Cẩn hơi khựng lại: “Anh. . . . . . Lời này của anh có ý gì?"

Thấy Diệp Cẩn không nói ra khỏi miệng, Lệ Dĩ Thần cầm tay Diệp Cẩn, quyết định nói thay cô: "Giống như em nghĩ, sự tồn tại của

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
+ =

Đừng nhập

BÌNH LUẬN FACEBOOK