Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ

Tác giả: Phượng Vũ

Chương 82: Phiên Ngoại 2: Nhật Kí Huyết Lệ Của Hàn Kỳ

   
Ads
(Những trang nhật kí thấm đẫm máu và nước mắt =)))

Ngày mùng hai tháng chạp, năm thứ hai, ngày lành, ta nhận được phi ưng đưa thư của Hàn Chiến, vừa nhìn nội dung tờ giấy, ta thiếu chút nữa bị hù dọa đến rơi mất nửa cái mạng, lệnh cho ta mau mau vào núi, lại không nói rõ là chuyện gì, dọa ta sợ đến nỗi đêm hôm vẫn phải thu dọn quần áo, lăn một vòng cấp tốc đi về hướng thung lũng Thần Tiên (tên do Hàn Tuyết đặt).

Ngày mùng một tháng giêng, năm thứ ba, ngày lành, người khác thì vui vẻ đi chúc tết, ta thì khổ sở chạy bán sống bán chết cuối cùng cũng tới thung lũng Thần Tiên – giúp Hàn Tuyết bắt mạch.

Một thanh nhịp mạch này, ta lúc đầu không dám chuẩn đoán, sau một hồi liên tục xác nhận, từ nhỏ tới giờ, lần đầu tiên lá gan ta lớn như thế, chỉ thẳng vào lỗ mũi Hàn Chiến mà mắng to: “Đầu óc nhà ngươi có vấn đề à? Nghi ngờ mang thai khẩn cấp lắm sao mà gọi ta đến làm gì? Sợ mang thai sao các người không phân phòng ngủ đi?”

Kết quả có thể lường được, trong lúc ta đang mệt mỏi thiếu chút nữa lả đi, còn bị Hàn Chiến đập cho một cái, hôn mê bất tỉnh.

Ngày hai mươi ba tháng năm, năm thứ ba, ngày lành, Hàn Tuyết cùng Hàn Chiến vì chuyện sinh con trai hay con gái mà phát sinh cãi vã, ta rất bất hạnh bị Tuyết Nhi kéo tới làm nhân chứng. Hàn Chiến cùng Tuyết Nhi tranh luận đến đỏ mặt tía tai, tiêu điểm tranh luận là: Hàn Chiến kiên quyết muốn Hàn Tuyết sinh nữ nhi, mà Hàn Tuyết lại kiên trì muốn sinh nam hài tử.

Ta mặc dù đầu đầy hắc tuyến, cho là hai vợ chồng nhà này sống cảnh phân giường sắp bị ép đến phát điên rồi, nhưng mà ta lại không dám nói.

Ngày mùng ba tháng mười, năm thứ ba, ngày lành, Hàn Tuyết trải qua mười tháng mang thai, cuối cùng hôm nay thời cơ cũng đã đến.

Ngày mùng năm tháng mười, năm thứ ba, ngày lành, Hàn Tuyết trải qua hai ngày chuyển dạ đau khổ, cuối cùng cũng bình an sinh con ra. Điều đáng mừng chính là được mẹ tròn con vuông, chẳng qua, lúc Hàn Chiến nhìn thấy tiểu kê kê của hài tử thì mặt mày đen kịt. (à, cái con kê kê này là một loại gia cầm biết bay :”>)

Ta lúc ấy mặc dù rất muốn an ủi hắn con trai cũng rất tốt, nhưng sợ sẽ bị Hàn Chiến đánh cho tơi bời, cho nên rất hèn nhát, kiếm cớ bỏ chạy.

Ngày mười lăm tháng mười một, năm thứ ba, ngày lành, hôm nay Hàn Tuyết sinh con vừa tròn đầy tháng, từ sáng sớm, Hàn Chiến đã tới tìm ta, trong tay còn xách theo Úy Trì Vân. Hắn nói cho ta biết, Tuyết Nhi muốn hài tử kế thừa dòng họ Úy trì gia, cho nên đặt tên là Úy Trì Vân, sau đó ném nhi tử cho ta rồi liền đi mất. Ta thành tên “cha nuôi” đáng thương, cho ăn cho ngủ giúp Hàn Chiến nuôi nhi tử, mà trước khi hắn đi, vẫn không cho ta được một bản mặt tử tế.

Ta cảm thấy, ta là đại phu đáng thương nhất trên đời này. T_T

Ngày mùng năm tháng mười, năm thứ sáu, ngày lành, hôm nay là sinh nhật Úy Trì Vân tròn ba tuổi, chẳng qua tiểu gia khỏa này hôm nay lại không mấy vui vẻ, ta hỏi nó, sao lại không vui?

Tiểu gia khỏa hỏi ta, vì sao cha nó không ưa nó?

Hàn Chiến vì sao không thích nó, ta dĩ nhiên biết, Hàn Chiến một mực vì Tiểu Vân không phải nữ nhi, canh cánh trong lòng suốt ba năm, thế là ta nói cho nó biết, nếu như nó trở thành cô nương, cha sẽ thích nó ngay.

Ta không nghĩ tới chính là, Úy Trì Vân chạy đi lấy phấn của Hàn Tuyết, lại còn trốn trong thư phòng Hàn Chiến chuẩn bị, mặc sẵn váy nữ nhi.

Hậu quả có có thể đoán được, kẻ xui xẻo là ta bị Hàn Chiến đánh đến nửa ngày không nhấc nổi người dậy, nha đầu Hàn Tuyết kia thế mà cũng đá ta hai cái, lí do là, ta nuôi dưỡng nhi tử tốt của bọn họ thành tên ẻo lả rồi.

Ta cảm thấy, ta là tên “cha nuôi” đáng thương nhất, lại còn phí sức nhất, cùng với không có kết quả tốt nhất trên đời này.

Ngày mười lăm tháng tám, năm thứ bảy, ngày lành, hôm nay Úy Trì Vân mới bắt đầu học viết chữ, điều đầu tiên ta dạy nó chính là tên của mình – Úy Trì Vân

Ta chỉ nói cho nó biết, tên tiểu hài tử đều lấy họ từ phụ thân hay mẫu thân, vậy mà mới giảng một lời đã đụng đến vấn đề lớn. Úy Trì Vân hỏi ta, tại sao cha nó họ Hàn, mẹ nó cũng họ Hàn mà nó lại mang họ Úy Trì?

Ta nói đó là bởi vì ông nội nó họ Úy Trì, cho nên nó cũng họ Úy Trì. Vậy mà tiểu gia khỏa liền tự động cho rằng mình chỉ có ông nội, không phải con cha mẹ, mà việc Hàn Chiến không chào đón nó chính là minh chứng lớn nhất. Lần này còn chưa hết, tiểu tử khóc đến thiên dời địa chuyển, nhật nguyệt vô quang, chủ yếu là cuối cùng đòi tới gặp cặp cha mẹ bất lương nói chuyện.

Chỉ ngoài dự liệu của ta chính là, tiểu tử này mặc dù vẫn còn nức nở khóc nấc, lại vẫn có thể nói một tràng liền, đầu tiên là đa tạ cha mẹ có công ơn nuôi dưỡng, sau đó cũng không dám là phiền cha mẹ nữa … Cuối cùng dứt lời nói muốn đi tìm cha mẹ ruột của mình.

Lãnh kết quả xui xẻo đương nhiên là ta, bởi vì trong sơn cốc này, ngoại trừ ta cùng một nhà ba người bọn họ ra cũng không còn ai khác.

Lúc này, lí do là ta ly gián quan hệ cả nhà bọn họ. Bất quá, Hàn Chiến không có động thủ, người kia chỉ quang minh chính đại đứng âm hiểm cười cười, nhưng thương tích của ta còn nặng hơn hai lần trước, bởi vì nha đầu Hàn Tuyết này căn bản là muốn đánh ta đến chết a, một chút thương tiếc cùng thể diện cũng không cho, cào mặt, giật tóc, xé quần xé áo, tay đấm chân đá toàn bộ đều dùng tới.

Thế là ta âm thầm thề với lòng mình, ta nhất định phải trốn khỏi ma trảo của cái gia đình này, ta muốn đổi chủ nhân. T_T

Ngày mười tám tháng tám, năm thứ bảy, ngày lành, sáng sớm, Úy Trì Vân trong tay cầm sẵn phong thư đứng chờ ta bên ngoài. Lúc ta mở cửa liền bị giật mình, còn tưởng rằng ta muốn lén trốn đi bị phát hiện.

Mở phong thư trong tay Tiểu Vân ra xem xong ta liền ngây người, ta đúng là khờ rồi, ta hoàn toàn ngây ngẩn cả người, Hàn Chiến cùng Hàn Tuyết hai kẻ bất lương này, thế nào lại ném con trai bốn tuổi cho ta nuôi, mình hai người chạy đi vân du rồi? Lại nói giao hài tử cho ta, bọn họ yên tâm nữa chứ! Yên tâm sao còn cách dăm ba bữa lại lôi ta ra làm bao cát mà đánh?

Ta thật muốn ném cái mâm, hất cái ghế, đập cái bàn, nhưng đứng trước đôi mắt long lanh to tròn trong suốt của tiểu Úy Trì Vân, tất cả tức giận của ta cũng đành tiêu ta. Hồi tưởng lại năm đó gặp phải hai người kia, ta bất quá cũng chỉ so với Úy Trì Vân lớn hơn một tuổi, cũng chính bởi vì gặp được hai người bọn họ, mới có ta ngày hôm nay.

Chẳng qua là tạo thành nghiệt duyên với hai người đó, thật không biết là may mắn hay bất hạnh a. . . . . .

   
Tham gia diễn đàn Webtruyen.com và đăng truyện tại đây
Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com
  • Bình luận

    Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
    Close
    • photouser
      phongthanh11:05 01/05/2014
      máu mũi phun trào.....ặc..ặc....cấm trẻ em dưới 18 tuổi
    • photouser
      meomeo21:01 03/01/2014
      hay nhất chap cuối, đọc cười ha hả lun , đúng là chào thua cặp phu thê này :)
    • photouser
      meomeo18:01 03/01/2014
      cặp này thật zã man mà, quá zã man ý , pó tay lun
Website đọc truyện online sưu tầm và cập nhật liên tục các truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện đô thị từ nhiều nguồn khác nhau trên mạng.Mời bạn đọc và ủng hộ website bằng cách giới thiệu đến bạn bè, chúc bạn có những giây phút đọc truyện thư giãn thật bổ ích. Google - Publisher
Tạp chí Ô Tô - Xe Máy hàng đầu việt nam