• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Tiểu Anhh

Cuối cùng, Mạc Trăn đương nhiên không cầm lấy giải thưởng mười thanh niên tốt,thực ra anh đã từng hoài nghi, anh có thể cầm lấy giải thưởng tuổi tác được rồi.

Mà thời gian cũng lẳng lặng trôi đi, đảo mắt đã tới tháng mười một. Thời tiết dần dần chuyển lạnh, nhưng A Diêu vẫn mặc bộ váy liền áo kia rêu rao khắp nơi.

Tuy Mạc Trăn chỉ nhìn thôi cũng đã cảm thấy rất lạnh, nhưng khi nghĩ quỷ vốn dĩ đã lạnh như băng thì cũng bình thường trở lại.

A Diêu mỗi ngày vẫn theo Mạc Trăn tới trường quay, mắt thấy 《 Thượng Đế Cấm Khu 3 》tiến vào giai đoạn kết thúc, A Diêu chợt có chút buồn bã.

Đạo diễn vì khống chế tiến độ quay đã đem cảnh diễn có tiếng Anh đều tập trung vào cảnh quay cuối cùng. Bước vào giai đoạn kết thúc, mỗi diễn viên hầu như đều có rất nhiều lời thoại bằng tiếng Anh, số lần NG tăng lên rõ ràng, tốc độ quay so với trước đó chậm hơn rất nhiều.

"Không nghĩ tới sau khi tôi chết còn có thể thấy hệ liệt ba bộ 《 Thượng Đế Cấm Khu 》."

Âm thanh tang thương đột ngột vang lên bên cạnh A Diêu, dọa A Diêu giật nảy mình. Cô quay đầu lại, ngạc nhiên mừng rỡ nhìn người trước mắt, "Phiêu Phiêu!"

Phiêu Phiêu cũng nhìn A Diêu, vểnh môi lên cười cười, "Đã lâu không gặp, mèo con."

Nhắc tới mèo con, ánh mắt A Diêu lại ảm đạm, "Con mèo đen kia đã chạy mất rồi."

Phiêu Phiêu ngược lại không thấy bất ngờ, "Mèo hoang chính là như thế đó, cái này gọi là dã tính khó thuần."

"Nói thì nói như vậy. . ." A Diêu rũ mắt, cô luôn có cảm giác mình giống như con mèo kia vậy, một ngày nào đó sẽ phải rời đi. Phiêu Phiêu thấy A Diêu đột nhiên sa sút, sáp lại gần nhìn cô, "Mèo con, em sao vậy, Mạc Thiên Vương bắt nạt em?"

"Không phải." A Diêu lắc lắc đầu, nhìn Phiêu Phiêu, "Khoảng thời gian này chị đã đi đâu thế?"

"Nơi nào có chuyện bất bình thì đi nơi ấy."

A Diêu: ". . ."

Xem ra hành hiệp trượng nghĩa quả nhiên có thể gây nghiện.

"Mạc Thiên Vương nhà em đoạt công lao của chị, còn đuổi chị đi, đúng là bị điên mà!" Phiêu Phiêu cố ý cất cao giọng nói, đúng như dự đoán bị Mạc Trăn lườm, hành động theo bản năng này đổi lấy một tiếng 'cắt' của đạo diễn.

"Phiêu Phiêu, chị đừng làm ảnh hưởng tới công việc của Trăn Trăn!" Đối với hành vi quấy nhiễu trật tự trường quay này của Phiêu Phiêu, A Diêu tiến hành khiển trách mãnh liệt.

Phiêu Phiêu thè lưỡi, liếc về phía Mạc Trăn một cái, ngay sau đó bắt cóc A Diêu ra ngoài, "Chúng ta đi thôi mèo con, chụy sẽ dạy cho em kỹ năng khác."

"Có thật không?" A Diêu sáng mắt lên, "Lần này là gì?"

"Tam quốc sát."

"Tam quốc sát?"

. . .

Mạc Trăn nghe giọng hai người càng bay xa, không nói gì giật giật khóe miệng.

"Mạc Thiên Vương, chuẩn bị xong chưa? Có thể bắt đầu quay được rồi chứ?" Trợ lý của đạo diễn Thôi đứng bên cạnh máy quay phim, tha thiết nhìn Mạc Trăn.

"Ừm." Mạc Trăn gật đầu, tiến vào trạng thái quay chụp lần nữa.

Vào thu rõ ràng ngày ngắn hơn nhiều, tới bảy giờ trời đã tối đen. Khi Mạc Trăn lái xe rời khỏi trường quay, A Diêu vẫn chưa về, mà Phiêu Phiêu cũng không xuất hiện nữa.

Mạc Trăn 'hừ' một tiếng, lái xe về phía khu biệt thự.

Bốn mươi phút sau, anh đứng trong căn phòng to lớn, bỗng nhiên có chút buồn phiền.

Trong phòng rất tối, hiển nhiên A Diêu cũng chưa về nhà. Anh tắm xong rồi ăn cơm tối đơn giản, có chút mỏi mệt bò lên ghế sofa, vừa lên mạng vừa chờ A Diêu.

Lúc bật máy tính



Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK