• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
"Reng..."

"Nói!" Ninh Doãn Tích nghe điện thoại, nghe giống như không chút để ý, một chữ cũng không có phân lượng nào.

"Doãn Tích!" Một giọng nói vang lên bên kia điện thoại, "Cậu không phải nói tự mình đi đón máy bay sao? Không nói cho mình, cậu có gặp được Thiết kế sư HM không?"

"Mình..." Ninh Doãn Tích nhíu lông mày, không tiếp tục nói hết. Anh là tự mình đi đón máy bay, nhưng mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Cô nhóc kia gặp nguy hiểm, anh không thể không cứu. Đổi lại là người khác, có lẽ anh đã không nhìn đến rồi. Nhưng mà, cô nhóc kia, anh không đủ tàn nhẫn đễ cho cô gặp nguy hiểm. Mắt nhìn thấy nó đầu tiên, anh liền nổi lên hứng thú..

"A?" Điện thoại bên kia kêu rên một trận.

"Cậu đã hỏi, vậy chuyện này liền để cho cậu làm đi!" Ninh Doãn Tích cười gian trá.

"A?" Đầu óc Mậu Tư Vân nhất thời ngắn lại, không có phản ứng.

Anh Mậu Tư Vân thật là giao hữu vô ý (*bạn bè vô tâm)! Lúc trước không cho đi đón máy bay để đích thân giám đốc kiêm bạn thân Ninh Doãn Tích đi, hiên tại vì sao lại bắt anh đi dọn tàn cuộc rồi?

"Doãn Tích, cậu không phải chứ?" Mậu Tư Vân ngửa mặt lên trời thở dài. Không là như vậy thì tự bản thân mình đi? Vì sao anh phải chịu khổ, nhất là hiện tại đang làm công việc thư ký phía sau cho Ninh Doãn Tích.

"Điêu tra lần này HM phái thiết kế sư tới là ai. Còn có, mau chóng liên lạc với anh ta!" Ninh Doãn Tích một tay gõ gõ cái bàn, một tái chống trán của mình.

"Được rồi!" Giọng nói đau khổ của Mậu Tư Vân truyền vào tai Ninh Doãn Tích.

"Gần đây mọi việc trong tay cũng xong, thả cho cậu nghĩ ngơi dài hạn." Ninh Doãn Tích nói, "Được, trước cứ như vậy!"

"Đô..." Một tiếng cúp điện thoại, đầu Ninh Doãn Tích cũng không ngẩng lên, đối với Long Kỵ nói một tiến, "Đi vào?"

Một cô gái mặt đồng phục mỉm cười, đi đến, trong tay cầm một túi lớn.

"Tổng giám đốc, đây là hồ sơ hôm nay thu được, bởi vì mã hóa văn kiện, cho nên lập tức đưa tới cho ngài!"

"Để đó, ra ngoài đi!" Ninh Doãn Tích vùi đầu lật xem tài liệu trong tay.

"Vâng!" Cô gái mặc đồng phục dường như có chút nổi giận. Cô tới Ninh thị ba năm, có thể nhìn thấy tổng giám đốc mỗi ngày cũng nhiều. Các cô như những nhân viên nhỏ mỗi ngày đều mong chờ tổng giám đốc có thể nhìn liếc họ một cái. Có lẽ cái nhìn này liền có thể có cơ hội từ Ma Tước biến thành Phượng Hoàng. Nhưng mà, bọn họ dường như sai lầm rồi... Tổng giám đốc của bọn họ như vô tình vô dục. CHo tới bây giờ đêu không thấy anh ta để ý đến bất kỳ một cô gái nào, kể cả tiểu thư Bạch Thanh Tinh.

Đã từng, bọn họ đã hoài nghi phương diện hứng thú nào đó của tổng giám đốc có vẫn đề....

Ninh Doãn Tích hơi ngẩng đầu, lườm người mới đi ra ngoài một cái.

"Hừ..." Khóe miệng Ninh Doãn Tích hơi cong. Trong công ty nhân viên nghĩ gì không phải anh không biết. Chỉ là không muốn để ý mà thôi! ... người này, vĩnh viễn đều để ý chuyện nhàm chán, những chuyện bát quái!

Ánh mắt Ninh Doãn Tích hướng về tập tài liệu mật đang nằm lẳng lặng trên bàn kia, nhướng mày.

Tới cùng là ai đã ký gởi văn kiện này đây? Sao lại thần bí như vậy?

Trong lòng Ninh Doãn Tích sinh ra ý nghĩ, văn kiện thần bí này nhất định nói cho anh nhất định phải biết.

Ninh Doãn Tích nhìn chằm chằm vào văn kiện kia vỏn vẹn một phút đồng hồ, đưa tay cầm văn kiện....

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK