• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
"Hừ..." Hàn Khuynh Thược nhẹ nhàng lướt nhìn Bạch Thanh Tinh mang theo tức giận, bóng lưng vội vàng rời đi.

Thật sự là một phụ nữ nhàm chán...

Một lúc sau, Hàn Khuynh Thược từ trên giường bước xuống, thoải mái đứng trên mặt đất.

Hồ ly thối tha cũng rất nhiều tiền! Chỉ cần nhìn đồ vật trang trí trong phòng, giá trị cũng không nhỏ...

Hàn Khuynh Thược đem tay xách lên cái bình hoa tinh xảo trên bàn.

Ninh Doãn Tích đi vào gian phòng nhìn thấy đầu tiền chính là hai mắt Hàn Khuynh Thược vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào một cái đồ sứ Thanh Hoa trên bàn.

Hàn Khuynh Thược khẽ hở môi son, có chút thì thào, "Đầu bút lông đơn thuần vẽ hoa xanh vòng quanh đậm nhạt, thân bình vẽ hoa Mẫu Đan như con người buổi ban sơ, cánh đàn hương như xuyên thấu hiểu rõ cửa sổ tâm sự của ta, viết nhanh trên giấy Tuyên Thành đến nay đặt một nữa."

"Ôi...Thật đúng không sai..." Ninh Doãn Tích tựa vào cửa, hai tay khoanh trước ngực, một đôi mắt hồ ly nhìn chằm chằm vào Hàn Khuynh Thược, liền nháy mắt cũng không buông lõng một chút nào, "Thích không?"

"Không thích!" Hàn Khuynh Thược lấy tay mình lại, nhàn nhạt liếc Ninh Doãn Tích mootjc ái, "Tôi tại sao ở trong này?"

"Chú cứu con." Ninh Doãn Tích nói lại sự thật.

"Tôi nói rồi, tôi lại không có cầu cứu ông." Khóe miệng Hàn Khuynh Thược hơi gương lên, giọng điệu như thường vẫn làm, không hề có một chút lòng biết ơn nào đối với Ninh Doãn Tích.

"Được rồi!" Ninh Doãn Tích nhún vai, "Hiện tại cảm giác thấy thế nào?"

Tuy là, đứa nhóc này luôn đối với anh thơ ơ, hiện tại anh vừa cảm thấy mặt mình nóng lên. Nhưng mà , bản thân anh cũng không điều được đầu óc của chính mình, căn bản cái này thật là không giống như phong cách của Ninh thiếu đúng không?

Hàn Khuynh Thược gật gật đầu nói, "Nếu như vừa rồi không bị con ong kia bay vào thì tốt rồi. Ong ong ong, ầm ĩ muốn chết!"

Ninh Doãn Tích nhíu mày, "Bạch Thanh Tinh?"

Hàn Khuynh Thược thoải mái ngồi trên giường, bắt chéo hai chân, "Tôi thật không biết con ông kia tên gọi là gì!"

"Ong mật?" Ninh Doãn Tích mĩm cười, "Cô ta chọc giận con rồi a?"

Người phụ nữ Bạch Thanh Tinh này, thật sự quá đáng ghét. Hiện tại, không có sự cho phép của anh cũng dám bước vào phòng của anh. Chẳng lẽ, cô ta đem lời của anh nói quên rồi hay sao. Anh bình thường ghét nhất là bị phụ nữ bước vào phòng, mà con là phụ nữ muốn bò lên giường anh.

Nhưng mà, đứa bé gái trước mặt này là hoàn toàn không có phản cảm! Anh cứu nó về, mà còn để cho cô bé thoải mái ngủ trên giường của anh.

Trong lòng Ninh Doãn Tích đang suy nghĩ bản thân mình, sau đó cho ra được hai nguyên nha. Thứ nhất: Nó bị anh mang đến, không phải tự nguyện đến; thứ hai: nó là phụ nữ sao? (Thược Thược: Đương nhiên không phải tự nguyện đến, là bị hồ ly thối tha lừa bán trở về! CÒn có, HÀn Khuynh Thược ta như thế nào là không phải phụ nữ chứ? Muốn trước có trước, muốn sau có sao, không so được với phụ nữ sao?)

Ninh Doãn Tích cảm thấy có chút buồn cười, ánh nhìn Hàn Khuynh Thược từ trên xuống dưới đánh giá.

Hàn Khuynh Thược trực tiếp coi như không thấy anh đang đánh giá, liếc Ninh Doãn Tích một cái, "Chọc tôi? Cô ta không có bản lĩnh đó! Bất quá...Bất quá, đây là khẩu vị của ồng sao? Cũng quá nặng!"

Hồ Ly thối tha này, đầu óc nhất định bị lừa đá rồi, loại khẩu bị này!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK