• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ninh Doãn Tích chấn kinh nhìn văn kiện trong tay.

Tờ giấy trên cùng vẽ một cái chìa khóa màu vàng rực rỡ.

Ninh Doãn Tích dụi dụi mắt, lại xác định, "Thật là chìa khóa vàng!"

Nếu chìa khóa này không phải vẽ trên giấy, anh nhất định sẽ cho rằng chìa khóa ở ngay trước mặt mình. Giống như vậy, căn bản chính là cùng từ một chìa khóa vàng vẽ lên!

Ninh Doãn Tích thu lại đôi mắt, phía dưới chài khóa vàng vừa vặn có một dòng chữ đập vào hai mắt anh.

"Muốn lấy lại chìa khóa vàng, tối mai, Hồng Tường Vi, phòng 803!"

"Hồng Tường Vi?" Ninh Doãn Tích nhẹ giọng thì thầm, "803! Nơi rất quen thuộc!"

Đột nhiên, hai mắt Ninh Doãn Tích như hiện lên một tia sáng, một tay dùng lực đập lên bàn, độ mạnh đến nổi làm cho cái bàn rung lên như muốn tách ra làm đôi.

"Sáu năm trước ở Hồng Tường Vi, phòng 803!" Ninh Doãn Tích nắm hai nắm đấm thật chặt, trên tay đều nổi gân xan nói lên cảm xúc hiện giờ của anh.

Nếu anh nhớ không lầm, chính là sáu năm trước ở Hồng Tường Vi phòng 803 anh đã làm mất chìa khoác vàng ông nội anh giao cho anh! Hiện giời, anh nhận được văn kiện thần bí kia. Trong văn kiện thậm chí có chìa khóa vàng. Còn có...địa điểm, địa điểm giống nhau như đúc.

Cho nên..." Hai tròng mắt Ninh Doãn Tích tối sầm lại, "Là cô gái kia?"

Chính là cô gái cùng anh hô mưa gọi gió trong đêm kia!

Sáu năm trước, sau một đêm hầu hạ liền mang chìa khóa vàng đi mất không thấy bóng dáng, không hề động tĩnh. Hiện tại....

Hiện tại đã trở lai. Rốt cuộc đã trở về tìm anh. CŨng được, anh đỡ phải lao tâm khổ trí đi tìm một người đã mất tích sáu năm!

Cô gái chết tiệt.... Nếu ... nếu có thể, anh thật sự muốn xé cô thành nhiều mảnh, để giải tỏa mối hận trong lòng!

Ninh Doãn Tích giận quá hóa cười, khóe miệng anh gương nhẹ, "Được! Lần này xem cô như thế nào chạy khỏi lòng bàn tay tôi!"

Giơ tay ra, Ninh Doãn Tích nhanh chống bấm một tính hiệu.

"Đô..."

"A...." Điện thoại bên kia vừa thông liền truyền đến một tiếng kêu rên, "Doãn Tích, tôi tăng ca đến sáng, Hiện tại mới vừa đến gặp Chu Công thôi, cậu không phải vậy chứ?"

"Vân, chìa khóa vàng xuất hiện rồi!" Giọng nói Ninh Doãn Tích nghiêm túc.

"Cái gì?" Mậu Tư Vân như cá chép vượt long môn, từ trên giường nhảy dựng lên, "Sao lại thế này?"

Vì sao chìa khóa vàng biến mất sáu năm, lúc này lại xuất hiện sao?

Buổi sáng hôm nay nhận được một văn kiện bí ẩn, Bên trong văn kiện có nhắc đến chìa khóa vàng." Ninh Doãn Tích dừng một chút, "Không đúng! Không phải nhắc tới, mà là trên giấy mặt hoa vẽ một cái giông chìa khóa vàng như đúc."

"Giống nhau như đúc?" Mậu Tư Vân suy nghĩ nhanh chóng, "Doãn Tích, có thể là cái bẫy hay không?"

Dù sao lấy thân phận của Ninh Doãn Tích, nhiều người muốn tính mạng của anh như vậy. Huống chi, về truyền thuyết chìa khóa vàng của Ninh Gia đã sớm truyền ra khắp thành phố A rồi. Anh không thể loại trừ, có người làm ra cái bẫy, để cho Doãn Tích nhảy xuống!

"Chắc không, Bởi vì có nói thêm địa chỉ. Mà địa chỉ này chí là địa chỉ của sáu nắm trước!" Ninh Doãn Tích lạnh lùng. Thật sự là cô gái kia....

Không, nhất định là cô!

"Doãn tích, cậu nói..."

"Là cô ấy, nhất định là cô ấy!" Ninh Doãn Tích tựa như càng lúc càng xác định, "Mặc kệ vì cái sau sáu năm trước cô ấy lấy đi chài khóa vàng rồi biến mất không thấy bóng dáng, không một động tĩnh. Nếu hiện tại chìa khóa vàng đã xuất hiện, mình phải đem nó trở về!"

MẶc kệ cô gái kia có mục đích gì, anh nhất định phải đem chìa khóa vàng trở về! Mà cô gái này, anh thật muốn nhìn một chút, rốt cuộc có bản lĩnh bao nhiều, mà để cho anh tìm mất sáu năm, nhưng vẫn không có tin tức!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK