• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Bên giường có người nhìn chằm chằm, có thể ngủ yên được sao?

"Ý của ngươi là theo những thương lượng trước đó, ta ra mặt dời đi sự chú ý của hắn, để cho hắn nghĩ rằng người đứng sau giở trò quỷ là ta, bọn họ sẽ không nghi ngờ mấy tên nhóc các ngươi?" Dương đông kích tây.

Lúc thì là con khỉ, lúc thì là chuột nhắt, giờ thì là thằng nhóc, thật không coi bọn họ là người mà! Mấy người Mạc Hiểu Sinh, Văn gia sư, Thành Tú thầm oán giận.

"Tất cả mọi người đều biết từ xưa đến nay Lễ quốc công và Vương Khải có thù oán, ông đi giật nhẹ chân sau của ông ta là điều đương nhiên, ông không phá ông ta, để ông ta một bước lên mây thì mới là lạ, dù ngay cả là Vương Khải cũng không tin ông sẽ giơ cao đánh khẽ, dễ dàng buông tha cho ông ta, ông nhìn ông ta chướng mắt, không giẫm lên ông ta mấy cái thì sao có thể vui vẻ được."

Quản Nguyên Thiện thật sự âm hiểm khiến người khác không nói được gì, hắn tìm Lễ quốc công tới làm mục tiêu, khiến cho Vương Khải không có cách nào nhìn chằm chằm đến những chuyện xảy ra ở Giang Nam, chỉ có thể toàn lực đối phó với Lễ quốc công, ngăn chặn Lễ quốc công cản đường tài lộ của ông ta.

Muốn tìm kẻ đứng sau? Tìm Lễ quốc công.

Muốn quyết đấu? Tìm Lễ quốc công.

Chơi đùa đấm đá nhau, ngươi lừa ta gạt, so xem ai lòng dạ thâm sâu? Vẫn là một câu cũ, tìm Lễ quốc công.

Phòng Phục Lâm bị hắn đẩy đi làm kẻ chết thay, dẫn ánh mắt của mọi người sang một bên, tự nhiên sẽ không ai chú ý đến tuần phủ bên này làm cái gì, hắn ám độ trần thương đem chuyện ra làm, chờ Vương Khải cùng chân tay tỉnh ra, đại cục đã định sẵn.

Nói ngắn lại, Lễ quốc công là một mồi câu, ông ấy đức cao vọng trọng, thanh danh hiển hách, lại công khai có thù oán với Vương Khải, so với ông ấy có người nào khác đủ tư cách lớn tiếng sao? Hơn nữa Vương Khải biết rõ ông ấy là oan gia đối đầu nhưng không dám động vào một sợi tóc, bởi vì hoàng thượng rất coi trọng ông ấy.

"Ít nói dễ nghe như thế đi, mới không lâu vẫn còn bất kính gọi ta là xú lão đầu này, xú lão đầu nọ, giờ thay ngươi chắn tên, ngược lại ngươi lại có chút quy củ, tư tưởng trước ngạo mạn sau cung kính là không được." Tiểu tử này có tài trí, đáng tiếc là đi lệch, dưới sự dạy dỗ của phụ thân hèn nhát, mẫu thân đánh đá, gặp quỷ cũng có thể nói chuyện ma quỷ được.

Lão quốc công dạy dỗ, Quản Nguyên Thiện ngoan ngoãn ngồi nghe. " Lão nhân nói đúng lắm, ta để Thành Tú đi chuẩn bị, ngày mai sẽ đưa người đi."

Vừa nghe thấy hắn vòng vo rồi lại coi ông như cây thương, Phòng Phục Lâm lớn tiếng mắng chửi người, "Ngươi vội đi đầu thai sao! Ít nhất cũng phải để cho ta thở một hơi đã, đấu trí cùng với lão thất phu Vương Khải đó ta phải tĩnh dưỡng đủ tinh thần mới được."

Hắn nháy mắt mấy cái, không sợ mất mặt nhìn về phía mỹ nương tử đã đổi về quần áo nữ nhân, "Ông không vội nhưng ta vội, ta vội cưới lão bà, chuyện này so với đi đầu thai còn quan trọng hơn."

Vừa dứt lời, mọi người cười vang, chỉ mình Cầu Hi Mai vừa giận vừa thẹn trợn mắt nhìn hắn, hai má đỏ rực, giận hắn miệng không có cửa.

Khúc mắc giữa hai người vừa được giải, tình cảm cũng đột nhiên tăng mạnh, từ biệt trang ngoại ô trở về không lâu, dưới sự kiên trì của Quản Nguyên Thiện, Cầu Hi Mai chuyển từ nha môn đến Quản trạch, ước định sau khi phá xong án sẽ quay về kinh thành thành thân.

Việc này Hàng thị cũng biết, bà vui mừng khi thấy chuyện thành công, bởi vì bà rất thích đôi tỷ muội song sinh Hi Lan Hi Trúc, hai gương mặt khả ái bà nhìn thế nào cũng không thấy chán, trong lòng đã sớm nghĩ muốn ôm bọn họ bỏ chạy, chỉ là không thể nào xuống tay được.

Hiện giờ nhi tử đã thoải mãn tâm ý của hắn, quyết định đem đại tỷ của đôi song sinh cưới về phủ, bà tất nhiên cũng không hề dị nghị gì mà ủng hộ hai tay, mua một được hai mua bán



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
+ =

Đừng nhập

BÌNH LUẬN FACEBOOK