• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Trình Hoa tiễn hai người xuống núi mới rời đi.

"A." Thiểu Nhi kinh hãi thét một tiếng.

"Thế nào? Sợ sao?" Phó Nghiên buồn bực nhìn nàng.

"Ta quên mang theo túi tiền rồi." Thiểu Nhi gấp gáp nói.

"Ta nói này, sao ngươi không cẩn thận như vậy, đi ra khỏi nhà tiền là thứ quan trọng nhất, ngươi không mang theo tiền thì ăn không khí để sống sao." Phó Nghiên rất giận.

Thiểu Nhi hơi nhíu mày, gương mặt ngượng ngùng cùng uất ức: "Thật xin lỗi, nếu không ngươi ở quán trà đó ngồi chờ ta đi? Khinh công của tôi cũng không tệ lắm, sẽ quay lại nhanh thôi."

Phó Nghiên nhìn theo phương hướng Thiểu Nhi chỉ, đúng là có một quán trà. Nhưng mà lúc nàng đến không nhìn thấy nha, sao bây giờ lại có thêm một quán trà. Phó Nghiên cũng không quản nhiều như vậy, đi tới quán trà, bảo Thiểu Nhi nhanh chóng quay lại.

Vào quán trà, Phó Nghiên vẫn tò mò hỏi "Quán trà này của các ngươi mới mở sao?"

Tiểu nhị cười nói: "Là mới xây, bọn ta nghĩ nơi hoang dã này xây một quán trà để bán cho người đi đường."

Phó Nghiên nghĩ không sai, tốt xấu gì cũng có một ly trà để uống, "Mang đến một bình trà ngon, một dĩa đậu phộng."

Phó Nghiên cảm thấy khát, liền uống hai chén nước, uống xong cảm thấy mình hơi buồn ngủ, lúc này mới phát hiện trong trà bị hạ thuốc, đang muốn đứng dậy rời đi, nàng đã ngất đi tại chỗ.

Đợi khi Phó Nghiên tỉnh lại, nàng cảm thấy đầu căng đau một hồi, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục nằm giả bộ ngủ mê man, cho đến khi đầu tỉnh táo hoàn toàn mới quan sát bốn phía. Lung la lung lay mới phát hiện nàng đang trên xe ngựa, trong xe ngựa không có một bóng người chỉ có một tài xế đang lái xe.

Tài xế dường như phát hiện Phó Nghiên đã tỉnh, liền dừng xe ngựa lại đi vào.

"Các ngươi mở hắc điếm." Phó Nghiên nhìn tài xế.

"Nơi hoang dã không mở hắc điếm thì làm sao kiếm tiền." Phu xe cười đáp.

"Lão đầu, cô nương kia tỉnh rồi sao?" Ngoài cửa, một giọng nam vang lên.

"Tỉnh, bán cô nương này cho kỹ viện sao?" Phu xe quay đầu nói với nam nhân trung niên ngoài xe.

Nam tử trung niên nâng màn xe lên, nhìn Phó Nghiên: "Bán cho kỹ viện đi, chúng ta có thể bán một giá tốt đây."

Phó Nghiên thấy bọn họ chỉ nói đến tiền, chớp mắt một cái mở miệng nói: "Các ngươi có thể kêu người tới chuộc ta mà, bao nhiêu tiền cũng được."

Nam tử suy nghĩ một hồi lâu rồi hỏi: "Nhà ngươi ở nơi nào?"

"Kinh Thành."

Phu xe đột nhiên chen miệng vào:"Làm sao ta biết ngươi có đang giở trò gì không."

"Đúng vậy, bán đến Lạc Dương đi, chúng ta là khách quen với má mì Xuân Di Viện mà."

Phó Nghiên nhớ tới từ nhỏ mình đã lớn lên trong đống thuốc, vậy mà lại trúng thuốc gây mê. Vào giờ phút này tay chân đã bị trói, nàng muốn chạy sợ là sẽ khó khăn, chỉ có thể khiến mấy tên này buông lỏng mới có cơ hội.

"Các ngươi muốn bán

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
+ =

Đừng nhập

BÌNH LUẬN FACEBOOK