• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lê Lạc và thư ký Ngô hẹn nhau lúc hai giờ chiều, địa điểm là khu nghĩ dưỡng Yên Sơn ở thành phố Lan. Yên sơn là khu nghỉ dưỡng nổi danh ở thành phố Lan, sân golf và trường đua ngựa tốt nhất thành phố Lan đều nằm ở đây, đương nhiên nơi đây cũng có sân tennis và nhiều hoạt động giải trí khác.

Đầu năm nay, nhu cầu của các đại gia càng ngày càng lớn, khu nghỉ dưỡng cũng trở thành địa điểm để bàn bạc các thương vụ.

Lần này, Lê Lạc không từ chối đề nghị đưa đón bằng xe riêng của thư ký Ngô, cô gửi địa chỉ của sở sinh hóa tế bào Thanh Hoài tới điện thoại di động của thư ký Ngô. Sau khi gửi xong, cô nói với Thương Ngôn: "Bảo sao lần trước tôi thấy Thương tổng nhìn rất quen, giống như là đã từng gặp nhau rồi, hóa ra là cha của anh."

Thương Ngôn cười cười, hỏi cô: "Tôi giống cha tôi lắm à?"

Ách? Lê Lạc nghĩ về Thương Ngôn, thật ra thì Thương Ngôn và Thương Vũ cũng không phải quá giống, dáng vẻ của Thương Ngôn giống bên ngoại nhiều hơn, ví dụ như đôi lông mày thon dài của Thương Ngôn rất giống Tạ Uẩn Ninh, chỉ là dù gì cũng là cha con, mũi và miệng của Thương Ngôn và Thương Vũ rất giống nhau.

"Cũng không phải là quá giống, tôi thấy anh giống mẹ anh nhiều hơn." Lê Lạc nói.

Thương Ngôn kinh ngạc hỏi: "Lê Lạc, cô từng gặp mẹ tôi rồi sao?"

"Không có." Lê Lạc lắc đầu một cái, sau đó nói tiếp: "Tôi chưa từng gặp mẹ anh, nhưng mà tôi ngày nào tôi cũng gặp cậu anh."

Thương Ngôn cười ra tiếng, sờ đầu một cái nói: "Cũng đúng nhỉ, trước kia cũng có rất nhiều người nói tôi có chút giống cậu."

Buổi chiều hai người sẽ cùng đến sân tennis, vì thế nên hai người phải xin phép Tạ Uẩn Ninh nghỉ buổi chiều nay. Lê Lạc so sánh mức độ thân cận giữa cco vầ Thương Ngôn với Tạ Uẩn Ninh, sau đó cô quyết định để Thương Ngôn đi xin phép Tạ Uẩn Ninh.

Dù sao họ cũng là cậu cháu đúng không? Dạo gần đây, quả thực là Thương Ngôn cảm thấy cậu rất để ý tới Lê Lạc, nhưng anh tin cách đối xử của cậu đối với Lê Lạc chỉ là một loại quan tâm khách khí, không giống với anh, là sự quan tâm đến đứa cháu ruột thịt cùng chung huyết thống.

Hiện tại Thương Ngôn tuyệt đối không thể nào tưởng tượng được sau này Tạ Uẩn Ninh sẽ thiên vị người nào đó đến thế nào đâu.

Lúc Thương Ngôn đi tới lầu ba, Tạ Uẩn Ninh cũng vừa kết thúc công việc trong phòng thí nghiệm, đứng ở toilet rửa tay, vừa rửa tay vừa nghe Thương Ngôn xin nghỉ phép, anh ngẩng đầu nhìn người trong gương, không thèm để ý đến Thương Ngôn.

"Cậu, có được không?" Thương Ngôn hỏi.

Tạ Uẩn Ninh cởi bỏ áo khoác trắng, đưa cho Chu Bắc vừa mới rửa tay xong, giọng điệu vừa lạnh nhạt vừa đơn giản hỏi lại: "Hai người cùng nghỉ sao?"

"Đúng vậy, cả hai bọn cháu." Thương Ngôn trả lời, sau đó nói đùa với Tạ Uẩn Ninh: "Cháu và Lê Lạc cùng ra ngoài làm việc, đương nhiên là phải cùng nhau xin nghỉ rồi."

A, đương nhiên là anh biết hai người cùng ra ngoài làm việc! Tạ Uẩn Ninh xoay người, anh không phải là một trưởng bối không hiểu lý lẽ, càng không phải là một lão sư thích xen vào chuyện của người khác, chỉ là... Tạ Uẩn Ninh vẫn tiếp tục hỏi: "Hai người ra ngoài làm chuyện gì?"

Thương Ngôn nói dối: "Cháu và Lê Lạc cùng tham gia một hoạt động ngoại khóa."

Tạ Uẩn Ninh: "..." Chỉ cần liếc mắt một cái là anh đã biết Thương Ngôn có nói dối hay không rồi.

Tạ Uẩn Ninh trực tiếp đi từ toilet ra ngoài, lướt qua Thương Ngôn. Thương Ngôn đứng yên tại chỗ, có chút không hiểu. Chu Bắc đứng bên cạnh nói với Thương Ngôn một câu, trong câu nói lại có hàm ý khác: "Tiểu Ngôn, gần đây tinh thần trách nhiệm của giáo sư Tạ nhà cậu đột nhiên tăng vọt, vì thế nên anh ta quản thúc cậu và Lê Lạc cũng nghiêm khắc hơn, cậu phải thông cảm, phải thông cảm."

“Tinh thần trách nhiệm” trong lời nói của Chu Bắc chỉ có một mình Tạ Uẩn Ninh hiểu, lạnh lùng phủi sạch suy nghĩ dơ bẩn trong đầu Chu Bắc, anh đồng ý cho Thương Ngôn xin nghỉ: "Được rồi, hai người đi đi."

"Cám ơn, giáo sư Tạ." Thương Ngôn khách khí nói cám ơn, học theo Lê Lạc gọi cậu mình một tiếng giáo sư Tạ, sau đó xoay người xuống lầu.

Cắt —— Tạ Uẩn Ninh cười nhạo trong lòng, thằng nhóc xấu xa này còn muốn so tài với anh sao! Quay đầu lại đối mặt với ánh mắt cười như không cười của Chu Bắc, Tạ Uẩn Ninh đi thẳng vào phòng làm việc của mình. Chu Bắc đuổi theo, mở cửa, hít một hơi dài, nói nhỏ đủ để chỉ hai người nghe được: "Tổ trưởng, sao phòng của cậu lại nồng nặc mùi dấm thế này."

Tạ Uẩn Ninh trầm mặc ngẩng đầu lên.

Chu Bắc cười đê tiện. Làm thế nào mà anh lại phát hiện ra được tình cảm của Tạ Uẩn Ninh đối với Lê Lạc không giống trước đây? Đêm đó trên núi Thiết Lĩnh, anh đã nhìn thấy Tạ Uẩn Ninh đưa Lê Lạc xuống núi, rồi khi ba người cùng quay về thành phố, Lê Lạc ngủ ở trong xe, Tạ Uẩn Ninh ngồi ở ghế lái phụ, anh đã nhìn thấy Tạ Uẩn Ninh quay lại nhìn cô mấy lần, khi anh lỡ nói chuyện lớn tiếng Tạ Uẩn Ninh cũng sẽ nhíu mày.

Cho nên Chu Bắc khôn khéo đoán ra, nhất định là quan hệ giữa hai người Lê Lạc và Tạ Uẩn Ninh có gì đó mờ ám. Chu Bắc tận tình khuyên bảo Tạ Uẩn Ninh: "Tổ trưởng, đã thích người ta thì tiến tới đi chứ, không phải là hai người rất hợp nhau sao?"

Tạ Uẩn Ninh không tức giận, chỉ là lười lười tựa lưng vào ghế, nhìn Chu Bắc.

Chu Bắc bị nhìn đến phát sợ, đẩy kính lên.

Tạ Uẩn Ninh chậm rãi mở miệng nói: "Chu Bắc, có phải là hiện tại lúc cậu tìm đối tượng còn xem xét cả điều kiện kinh tế của nhà gái bởi vì cậu muốn mua nhà ở thành phố Lan đúng không?"

Chu Bắc gật đầu, đúng thế! Nhưng cái này liên quan gì tới việc Tạ Uẩn Ninh không chọn Lê Lạc chứ, với năng lực và địa vị của Tạ Uẩn Ninh, đừng nói ở thành phố Lan, dù là ở nước ngoài đi nữa, có phòng nào mà anh không mua được chứ. Chu Bắc nhất thời không hiểu nổi.

"Tuổi tác." Tạ Uẩn Ninh trực tiếp giải thích với Chu Bắc: “Tôi không thích bạn gái quá ngây thơ."

Tạ Uẩn Ninh nói chuyện thành thật như vậy lại khiến Chu Bắc khiếp sợ, gật đầu một cái: "Lão Tạ, cậu nói đúng."

Nói như thế nhưng trong đầu anh lại hiện lên thân thể tươi non kia. Tạ Uẩn Ninh xoa trán, cảm thấy có nhiều lúc suy nghĩ của đàn ông thật sự rất…

Buổi chiều, xe thương vụ quanh co đi tới Yên Sơn. Lê Lạc và Thương Ngôn ngồi ở ghế sau cùng chơi game, chơi rất vui vẻ, tài xế lái xe phía trước là lão Phùng, hôm nay cố ý tới đón cô gái có gương mặt và dáng vẻ giống hệt tiểu thư Thanh Gia - Lê tiểu thư, không ngờ Lê tiểu thư và Thương Ngôn lại là bạn học, thậm chí hai người còn cùng nhau đi chung.

Suốt dọc đường, Lê tiểu thư và Thương thiếu gia chỉ ngồi chơi game.

Lão Phùng nhớ tới lúc anh đưa Thương tiên sinh về nhà tối hôm qua, Thương tiên sinh hỏi anh: "Lão Phùng, cậu nói xem, trên đời này liệu có hai người nào giống nhau như đúc hay không?"

...

Xe lái vào khu nghỉ dưỡng Yên Sơn, nhìn phía xa sân cỏ trải dài. Rốt cuộc Lê Lạc cũng ngừng chơi, nhìn ra bên ngoài xe, hỏi Thương Ngôn đang ngồi bên cạnh: "Anh đã tới nơi này bao giờ chưa?"

"Đã tới một hai lần, lúc đó tôi đi cùng với ông bà ngoại." Thương Ngôn trả lời Lê Lạc, sau đó hỏi lão Phùng: “Chú Phùng, cha của cháu đâu rồi?"

Lão Phùng trả lời: "Trưa nay Thương tổng có hẹn đi ăn và đánh golf với đối tác, bây giờ có lẽ cũng đã xong rồi, chúng ta sẽ đến thẳng sân tennis luôn."

Thương Ngôn gật đầu, lão Phùng tiếp tục giải thích lý do tại sao cha anh lại chọn chỗ này làm địa điểm gặp mặt Lê Lạc. Thương Ngôn cảm thấy mình không nên suy nghĩ nhiều, nghiêng đầu sang, Lê Lạc vẫn đang mải mê thưởng thức phong cảnh phía ngoài. “Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh, người đứng trên cầu lại ngắm em, Thương Ngôn lặng lẽ ngắm nửa gương mặt xinh đẹp của Lê Lạc.

Bên kia, đúng là Thương Vũ vừa mới kêt thúc trận golf, nơi anh đứng khá cao, xa xa liền thấy lão Phùng đang lái xe đi vào, anh đưa gậy golf cho thư ký Ngô, thuận miệng nói: "Đi thôi, chúng ta đi thay quần áo."

Đối lập với vóc người gầy nhỏ của thư ký Ngô, dáng người Thương Vũ rất cường tráng, trên đầu đội mũ lưỡi trai, nhìn vừa trẻ tuổi lại không mất đi khí thế.

"Vâng." Thư ký Ngô trả lời ông chủ, anh vốn cho rằng Thương tổng hẹn Lê tiểu thư chơi tennis chỉ là tùy ý đánh một trận, nhưng mà bây giờ xem ra có lẽ ông chủ anh còn muốn đánh một trận nghiêm túc. Anh không khỏi có chút lo lắng lát nữa Lê tiểu thư sẽ không đối phó nổi. Thư ký Ngô nói đùa: "Thương tổng, nếu như ngài chơi tennis cùng Lê tiểu thư, nhất định phải nhường Lê tiểu thư mấy quả."

"Chưa chắc." Thương Vũ mở miệng, nhìn về phía trước nói: “Không phải còn có Thương Ngôn đi cùng sao?"

Sân tennis Yên Sơn, Lê Lạc và Thương Ngôn đã thay quần áo xong, một trắng một xanh, nhìn hai người rất vui vẻ, tinh thần phấn chấn. Lê Lạc thực hiện vài động tác vận động cho nóng người. Thương Ngôn cũng cúi gập người xuống, tầm mắt chạm tới bắp chân thon dài trắng nõn của Lê Lạc, vội vàng chuyển đi, sau đó đứng lên, nhìn về phía đã xa, gọi một tiếng: "Cha..."

Lê Lạc theo tiếng nói quay đầu lại, vui vẻ nở nụ cười, khách khí chào hỏi: "Chào chú Thương." Hôm nay cô không gọi anh là Thương tổng nữa, Thương Ngôn là bạn học của cô, gọi anh một tiếng Thương tổng cũng có chút kỳ quái.

Nghe Lê Lạc gọi mình là "Chú Thương" , Thương Vũ cười cười, đi tới nói: "Nhìn qua có vẻ như hai người đã chuẩn bị xong hết rồi nhỉ."

"Không có, bọn con cũng vừa tới." Thương Ngôn nói, sau đó giải thích tại sao mình lại tới: “Con và Lê Lạc là bạn học, bọn con cùng thực tập ở chỗ của cậu. Hôm nay con và cô ấy tán gẫu, biết cha hẹn cô ấy chơi bóng nên cùng nhau tới."

"Cha biết." Thương Vũ nhìn con trai mình một chút, sau đó lại liếc nhìn Lê Lạc nói: “Lần trước cha có nghe Lê tiểu thư nói cô ấy là nghiên cứu sinh ở Lan Đại, cũng đã hỏi cô ấy, cô ấy nói cô ấy là bạn của con, khi ấy cha đã nghĩ đúng là thật trùng hợp."

"Vâng." Thương Ngôn gật đầu.

Lê Lạc nhìn thẳng vào Thương Vũ nói: "Chú Thương, chú không cần gọi cháu là Lê tiểu thư đâu. Cháu và Thương Ngôn cùng tuổi, cháu cũng đã gọi chú là chú Thương, vậy mà chú vẫn gọi cháu là Lê tiểu thư, cháu thấy hơi ngại!"

Lê Lạc nói xong lại mỉm cười. Thương Vũ dừng lại một chút, nói đùa: "Cũng đúng, vậy thì tôi cũng xin nhận hai tiếng “chú Thương” này, Lê Lạc." Hai chữ Lê Lạc, Thương Vũ đọc tương đối dứt khoát.

"Chú Thương, chú không cần khách khí." Lê Lạc nhìn về phía Thương Ngôn nói: “Cháu và Thương Ngôn không chỉ là bạn học, mà còn là... bạn bè. Đúng không, Thương Ngôn?"

"Ừ." Sau khi nghe Lê Lạc nói, Thương Ngôn hơi đỏ mặt, gật đầu một cái.

Thương Vũ không nói thêm gì nữa, nhìn hai người trẻ tuổi trước mặt, giống như quay trở lại năm đó, anh cảm thấy thời gian như dừng lại trên gương mặt tương tự này. Thương Vũ nhớ tới cái ngày anh tới sở sinh hóa, không nghi ngờ gì nữa, cô gái ngủ trong phòng hôm đó chính là Lê Lạc, lúc ấy bởi vì Thương Ngôn ngăn lại nên anh không gặp được cô. Nhưng đến cuối cùng anh và cô vẫn gặp mặt, cô là người nghiên cứu phát triển sản phẩm mới của Uy Nhĩ Tư, mà Uy Nhĩ Tư lại là công ty mỹ phẩm mà anh muốn hợp tác cùng. Mối quan hệ thay đổi phức tạp, là một cuộc gặp gỡ tình cờ, hay tất cả đều đã được sắp xếp sẵn...

"Bây giờ thế nào?" Thương Vũ hỏi con trai và Lê Lạc, đồng thời cười nói: “Hay là hai đứa đánh một trận trước đi?"

"Không nên đâu." Lê Lạc lắc đầu, sau đó đề nghị: “Vẫn là chú Thương và Thương Ngôn đánh trước đi. Cháu là nữ sinh, cũng là lần đầu tiên chơi bóng cùng mọi người, thế nên mong mọi người ưu tiên cháu, cho cháu xem mọi người đánh trước."

"Không thành vấn đề." Thương Ngôn đồng ý, nhẹ nhàng nói: "Cũng lâu rồi tôi chưa đánh cầu cùng cha."

Thương Vũ đương nhiên cũng không có ý kiến gì.

Cuộc so tài của hai cha con bắt đầu, Lê Lạc ngồi trên khán đài theo dõi trận đấu, bên cạnh là thư ký Ngô và tài xế Phùng, cảm thấy nhàm chán, cô hỏi bọn họ có muốn đánh cược xem trận này ai sẽ thắng không? Thư ký Ngô và tài xế Phùng phân vân, cúi đầu, bọn họ không muốn đánh cược người nào thắng vì một bên là ông chủ, một bên là thiếu gia. Nhưng mà vẫn thuận theo Lê Lạc, cùng đánh cược.

Lê Lạc tiếp tục theo dõi, Thương Ngôn tấn công vừa nhanh lại mãnh liệt, Thương Vũ ở phía đối diện bình tĩnh đánh trả, càng đánh càng kịch liệt.

Khi tới đây, Thương Ngôn đã nói với cô rằng cha anh đánh tennis không tệ. Đương nhiên cô cũng biết Thương Vũ đánh không tệ, chỉ là cô vẫn hỏi Thương Ngôn: "Vậy anh và cha anh, ai lợi hại hơn?"

Thương Ngôn không dám dễ dàng kết luận, cũng không muốn tỏ ra kém cỏi, anh nói: "Không kém bao nhiêu đâu, những lúc cha tôi mệt mỏi, tôi có thể thắng cha tôi một vài quả." Cảm thấy hơi xấu hổ, Thương Ngôn lại nói thêm một câu: "Nhưng mà người chơi bóng lợi hại nhất trong nhà tôi chính là cậu tôi, không ai có thể thắng nổi cậu."

...

Lê Lạc quyết định, cô sẽ chờ đến khi Thương Vũ mệt mỏi, sau đó mới đánh cùng anh.

Chỉ là Thương Vũ vẫn khiến cô kinh ngạc, Thương Ngôn liên tiếp đánh ra hai đường bóng chéo, Thương Vũ đều đánh bật trở lại, vậy mà không hề nhìn ra anh có bất kỳ dấu hiệu mất sức nào. Nếu như luận về chiến thuật, Thương Ngôn chắc chắn thua Thương Vũ.

Cuộc so tài kịch liệt của hai cha con kết thúc, Thương Ngôn thua Thương Vũ một quả, bởi vì hai phát bóng cuối cùng của anh đều thất thủ.

Thương Vũ đã không nhanh không chậm đi tới hỏi thư ký Ngô: "Mọi người vừa thảo luận về chuyện gì vậy?"

Thư ký Ngô cười cười, trả lời: "Vừa rồi Lê tiểu thư đánh cược với chúng tôi, đánh cược ngài và thiếu gia người nào sẽ thắng, sau đó tôi và lão Phùng đã thắng Lê tiểu thư."

Thương Vũ cười lên, ôn hòa nhìn Lê Lạc nói: "Xem ra Lê tiểu thư không đánh cược tôi thắng."

Lê Lạc nhún nhún vai, đưa cho Thương Ngôn một bình nước, thoải mái trả lời Thương Vũ nói: "Thương Ngôn là cháu bạn học, cháu đương nhiên phải đánh cược anh ta thắng ——" Ngừng lại một chút, cô nói với Thương Ngôn: “Đánh hay lắm, thiếu chút nữa là thắng rồi, Thương Ngôn."

Sau đó giơ tay lên.

"Hắc hắc." Thương Ngôn khoái trá đập tay với cô, anh thua, nhưng nhận được sự khích lệ của cô nên lại thấy rất vui vẻ, anh cười, nói: "Đợi lát nữa tôi sẽ đánh với cô "

"Được." Lê Lạc đồng ý.

Thương Vũ ngồi ở một bên, Lê Lạc đã quay sang anh nói: “Chú Thương, chúng ta đánh một trận, được không?"

"Lê tiểu thư..." tài xế Phùng định ngăn cô lại, thay Thương Vũ nói: “Thương tổng vừa mới đánh xong một trận, chi bằng tôi đánh cùng cô?"

Lê Lạc thờ ơ nói: "Không sao, tùy chú."

"Lão Phùng, tôi không mệt." Vẻ mặt Thương Vũ nhẹ nhõm, tươi cười nói: “Lê Lạc đã tuyên chiến với tôi, sao tôi lại có thể không mất bình tĩnh chứ, đúng không?"

"Chú Thương nói đùa." Lê Lạc vui vẻ nói: “Người cảm thấy mất bình tĩnh nên là cháu mới đúng."

Lê Lạc và Thương Vũ ra sân, Thương Ngôn ngồi trên khán đài cũng muốn đánh cược: "Tôi cược Lê Lạc thắng."

Đương nhiên thư ký Ngô sẽ đánh cược cho ông chủ, chỉ có tài xế Phùng tỏ ra lo lắng, anh không biết khả năng của Lê Lạc như thế nào, ngàn vạn lần không nên đánh sai.

Khả năng của Lê Lạc... Thật sự rất bình thường.

So với trận so tài của Thương Vũ và Thương Ngôn, trận đánh của Lê Lạc và Thương Vũ giống như là cha luyện bóng cùng con gái vậy. Khụ khụ, thư ký Ngô cúi thấp đầu, hi vọng ông chủ sẽ không biết suy nghĩ này của anh.

Quả thực là giống như cha và con gái vậy, Lê tiểu thư mặc bộ đồ thể thao màu trắng nhìn còn trẻ hơn lần trước, cộng thêm chút nhí nhảnh của thiếu nữ... Đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc với một đối tác trẻ như vậy! Sau đó thư ký Ngô chợt cảm thấy mình có thể đã hơi… khinh địch.

Lê Lạc dùng một nửa thời gian để làm tiêu hao thể lực của Thương Vũ, cuối cùng cô cũng bắt đầu đánh nhanh hơn.

Thật ra thì trong lòng cô cũng đang chửi thề, Thương Vũ càng đánh càng hăng à? Đánh một hồi, tầm mắt Lê Lạc vẫn không rời quả bóng màu vàng, rốt cuộc không nhịn được nhảy lên, đánh thật mạnh.

"Tuyệt vời!" Cách đó không xa truyền đến tiếng khen của Thương Ngôn.

Đường bóng này, Thương Vũ không đánh lại, chủ động bỏ qua.

Lê Lạc tức giận, hơi thở nóng hừng hực, trán đẫm mồ hôi. Lê Lạc và Thương Vũ đánh bóng, quả bóng cuối cùng này, Thương Vũ chủ động buông tha, chỉ là anh vẫn tỏ ra như mình không đánh lại được.

Sau đó, cô thắng.

"Lê Lạc, cô đánh hay lắm." Thương Ngôn cười đạp tay với cô, Lê Lạc cũng vui vẻ đạp tay với Thương Ngôn, ăn mừng thắng lợi của mình, không sao cả, vừa rồi một phần là Thương Vũ muốn nhường cô, một phần là có lòng mà không đủ lực. Kết quả vẫn là cô thắng, không phải sao?

Cách đó không xa, Thương Vũ chỉ đứng yên, nhìn về phía Lê Lạc và Thương Ngôn đanh cùng chụp ảnh, giật giật khóe miệng.

Về chuyện hợp tác với Uy Nhĩ Tư, Lê Lạc đồng ý: "Cháu nhất định sẽ ủng hộ việc hợp tác của Uy Nhĩ Tư và AC, cháu cảm thấy AC có một người lãnh đạo vừa dũng mãnh lại vừa lợi hại giống như chú Thương như vậy, nhất định việc hợp tác sẽ diễn ra thuận lợi."

"Cám ơn, không ngờ Lê Lạc lại đánh giá tôi cao như vậy." Thương Vũ bật cười hạ giọng: “Vậy thì tôi xin đợi hồi âm."

"Khách khí rồi." Lê Lạc chuyển tầm mắt, nhìn về phía Thương Ngôn nói: “Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là do cháu và Thương Ngôn là bạn tốt, cháu tin Thương Ngôn, đương nhiên cũng sẽ tin cha của anh ta rồi."

Thương Vũ chỉ cười, không nói gì.

Thư ký Ngô ở bên cạnh cũng cười thầm, quả nhiên Lê tiểu thư là một cô gái trẻ tuổi, từng lời nói ra đều có chút trẻ con. Nhưng mà anh cũng có chút không hiểu, tại sao ông chủ lại bỏ ra nhiều thời gian và công sức với cô gái nhỏ này đến như vậy.

Vấn đề này thư ký Ngô không hiểu, nhưng tài xế Phùng lại hiểu rất rõ.

Trong phòng mát xa ở trung tâm nghỉ dưỡng, Thương Vũ nhắm mắt nằm xuống để nhân viên xoa bóp, đi theo bên cạnh chỉ có một mình lão Phùng. Thư ký Ngô đưa Lê Lạc và Thương Ngôn tiếp tục đi dạo xung quanh Yên Sơn. Ở Yên Sơn có rất nhiều địa điểm thú vị, ngoài sân đánh Golf còn có sân cưỡi ngựa, quán rượu… đủ để cho Thương Ngôn và Lê Lạc chơi vui vẻ một ngày, dù sao ngày mai cũng là thứ bảy.

Nhân viên mát xa ấn mạnh một chút, Thương Vũ nhíu mày, vừa rồi khi anh đánh bóng cùng con trai cổ tay đã hơi đau, sau đó anh lại đánh thêm một trận cùng Lê Lạc, hiện tại cổ tay đã sưng đỏ. Chỉ là bởi vì Thương Vũ vẫn tập thể dục thường xuyên nên da cũng đã thành màu lúa mì, vì thế không dễ dàng nhìn ra được vết sưng đỏ.

Vừa rồi, người có thể nhìn ra chỉ có lão Phùng, cho nên lão Phùng mới ngăn cản anh.

Thương Vũ đột nhiên bật cười, hồi tưởng lại từng chi tiết nhỏ trong trận đánh với Lê Lạc, nói với lão Phùng: "Lão Phùng, anh nói Lê Lạc có giống Thanh Gia hay không? Quả thực là giống như đúc, ngay cả những động tác nhỏ cũng giống nhau như đúc."

"Thương tiên sinh..." Lão Phùng chậm rãi mở miệng nói: “Thế giới này lớn như vậy, có nhiều điều lạ như vậy, đương nhiên cũng sẽ có rất nhiều người giống nhau."

Thương Vũ lắc đầu, phản bác: "Lão Phùng, đây tuyệt đối không phải chỉ là giống đơn thuần."

"Thương tiên sinh, là do ngài quá nhớ nhung tiểu thư Thanh Gia." Lão Phùng đi theo Thương Vũ nhiều năm, vì thế cũng hiểu Thương Vũ hơn những người khác. Chỉ là Lê tiểu thư và thiếu gia Thương Ngôn là bạn học, vì thế anh phải khuyên Thương Vũ một chút, suy nghĩ một chút, anh nói: “Tiểu thư Thanh Gia đã qua đời 25 năm rồi, nếu quả thật cô ấy vẫn còn sống thì cũng không thể nào vẫn ở cái tuổi này nữa. Cô ấy chỉ ít hơn ngài bốn tuổi, nếu như còn sống thì năm nay cũng đã 45 tuổi rồi, làm sao có thể có được dáng vẻ trẻ trung như Lê tiểu thư chứ... Hơn nữa tôi nhớ má trái của tiểu thư Thanh Gia có một nốt ruồi nhỏ, Lê tiểu thư thì không có."

Thương Vũ không lên tiếng, giống như là hiểu được lời nói của lão Phùng, qua một hồi lâu, anh lại mở miệng nói: "Lão Phùng, anh yên tâm. Tôi còn vẫn chưa đến mức không dằn lòng được."

Lão Phùng cũng yên lặng. Chính vì như vậy nên anh mới lo lắng!

Trong khu vui chơi ở Yên Sơn, Lê Lạc và Thương Ngôn đang chuẩn bị chơi xe bay, không ngờ lại nhận được điện thoại của Tạ Uẩn Ninh, cô thanh thanh thúy thúy chào anh: "Hi, giáo sư Tạ, thầy tìm em có chuyện ư?"

Thấy Lê Lạc nhận điện thoại của Tạ Uẩn Ninh, Thương Ngôn vội vàng quay đầu lại định ngăn cô, nhưng anh còn chưa kịp mở miệng Lê Lạc đã trả lời câu hỏi của Tạ Uẩn Ninh: "Chúng em đang ở Yên Sơn, cha của Thương Ngôn mời bọn em... Hiện tại em đang ở khu vui chơi, lát nữa sẽ đi chèo thuyền. Còn có cha của Thương Ngôn đã đặt phòng khách sạn cho bọn em, buổi tối còn tiệc tối, suối nước nóng, ngày mai thì cưỡi ngựa..."

Lê Lạc nói hết đàu đuôi ngọn ngành, đương nhiên những chuyện này đều là thư ký Ngô nói với cô và Thương Ngôn, tuy vậy chẳng phải là lời nói của thư ký Ngô cũng là lời nói của Thương Vũ sao?

Chỉ là Lê Lạc không ngờ Thương Ngôn lại dám nói dối Tạ Uẩn Ninh.

Cúp điện thoại, Thương Ngôn hậm hực hỏi cô: "... Cậu muốn qua đây sao?"

"Đúng vậy, thầy nói muốn qua đây tìm anh tính sổ." Lê Lạc trả lời, sau đó đưa tay lên cổ, lướt một đường, nói: "Chúng ta xong đời rồi!"

Quả thực là xong rồi!

Khu vui chơi? Chèo thuyền? Cưỡi ngựa? Lại còn tiệc tối, suối nước nóng?

Tạ Uẩn Ninh cúp điện thoại di động, trong đầu chỉ có duy nhất một suy nghĩ chính là: Bị đưa đến hang sói, vậy mà còn rất vui vẻ!

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK