• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“ cậu nhất định phải sống! Nhất định không được rời xa tớ! Tớ đã nói sẽ luôn ở bên cạnh cậu! Nhất định đấy! Tớ hứa! Tớ thực sự....rất yêu cậu! Xin ông trời..đừng đem cậu ra khỏi cuộc đời tớ!”

Thiên Ân giật mình tỉnh giấc, trán cậu lấm tấm mồ hôi. Cái kí ức đáng ghét đó, lại khiến cậu đau thêm... quay sang bên cạnh. Nhi đang ngủ ngon lành, cô chỉ nằm sát mép giường, cả người quay về phía cậu, chắc vẫn còn sợ. Vừa nãy còn run lẩy bẩy vì sợ mà giờ đã ngủ say rồi!

Cậu nằm xuống, vắt tay lên trán thở dài.. Uyển Uyển của cậu thật giống với cô gái này. Đôi lúc cậu còn bị nhầm lẫn Nhi với Uyển Uyển. Nhưng tung tích Uyển Uyển giờ còn chưa biết ra sao, còn sống hay đã chết.. Chẳng phải Uyển Uyển đã hứa sẽ ở bên cậu mãi rồi sao? Vậy mà giờ, cậu lại phải chịu đựng nỗi đau một mình. Năm đó, nếu cậu rủ cô đi chơi, thì chắc chắn vụ tai nạn đó sẽ không xảy ra. Khi cảnh sát tới, mọi thứ đã biến mất, ngay cả Uyển Uyển. Họ chỉ giám định được máu của Uyển Uyển. Mẹ cô suy sụp kinh khủng lắm. Chắc Uyển Uyển cũng không biết rằng mẹ cô đã có bầu 2 tháng. Đứa em được sinh ra nhưng không thấy mặt chị ruột của mình. Chỉ nghe mẹ kể, chị đi học xa. Rồi đợi chị về chơi..nhưng không thấy. Cậu cũng không thể chấp nhận nổi chuyện này. Uyển Uyển đã biến mất, không dấu vết thì tại sao mọi người lại cho là cô đã chết?

Suốt mấy năm nay, cậu luôn tìm tung tích của cô nhưng....không thể biết điều gì thêm. Cậu tự nhốt mình trong khoảng thời gian dài, cuối cùng cũng phải chấp nhận với sự thật. Nỗi cô đơn suốt bao năm qua, cậu cảm thấy nó đã biến mất. Từ lúc Nhi xuất hiện. Phải chăng cậu đã thay đổi?

Thiên Ân thực không muốn suy nghĩ gì thêm nữa. Nhìn lên chiếc đồng hồ, trời cũng gần sáng rồi, lật đật đứng dậy, cậu lấy bộ đồng phục, quay vào trong tắm.

5:45 sáng..

Nhi bò dậy, lết xuống tầng. Ủa? Giờ vẫn còn sớm, bình thường Loan 6 giờ mới dậy mà, vác cái dấu hỏi to đùng xuống bếp, không phải Loan mà là tên bí đao! Sao hôm nay cậu ta dậy sớm thế nhỉ? Lại còn tự tay làm bữa sáng cho mọi người nữa chứ? Chẳng lẽ là do Nhi làm phiền, khiến cậu ta không ngủ được. Kể ra cũng có xíu lỗi thật. Nhi đứng ngây người, tay không ngừng dụi mắt.

- cô bị chập hả?

Giọng nói vang lên, Nhi thức tỉnh. Hình như Nhi không hoa mắt thì phải. Mặt méo xệch ngồi phịch xuống ghế

- sao cậu dậy sớm thế? Tôi làm phiền giấc ngủ của cậu hả?

- không phải! Tại tôi không thích dậy muộn thôi!

- ừ! Chắc thế!

- mà cô khỏi rồi! Nên đống quần áo bự kia nhờ cô cả nhé!_ Thiên Ân mặt tỉnh bơ chỉ vào đống quần áo có “ ngọn” ở góc nhà vệ sinh dưới tầng. Một mình Nhi sao? Mấy ngày qua không ai giặt hả? Loan để ngắm chắc..

- chắc tôi chết sớm mất! Cậu đúng là đồ thối! Xấu xí!_ miệng Nhi lầm bầm. Rõ là cậu ta thiên vị mà.

- rủa tôi ít thôi! Mà tiền lương tháng này của cô còn 17 triệu thôi nhé!

- gì?????_ Nhi há hốc mồm. Tự dưng muốn đập nát cái máy điện thoại mới kia quá. Nhưng đập đi thì lấy cái gì mà dùng, đằng nào cũng là tiền cô bỏ ra.

- ngậm mồm vào cho tôi! Lên gọi nhóc dậy đi!

Nhi thở dài quay lên phòng gọi Thiên An dậy. Cái cậu này, khoả thân gần hết rồi! ( đừng nghĩ bậy nha! Khà khà) da trắng quá, mịn nữa, cơ bắp đầy đủ nhưng tính cách hơi ẻo lả..

- Này bí ngô! Dậy đi!

- ưm.._ cậu nhóc lật người lại, nhưng vẫn ngủ tiếp. Nhi cau mày hạ giọng

- tên kia!

Như nhận ra luồng ám khí mạnh, Thiên An bật dậy. Thấy Nhi mặt hầm hầm thì gãi đầu ngoan ngoãn dậy vệ sinh cá nhân.

Cạch...

Loan từ phòng đi ra, đang định chuẩn bị bữa sáng thì thấy bàn đã đầy thức ăn nóng hổi rồi, cô tròn mắt

- cậu chủ Thiên An! Sao cậu dậy sớm vậy ạ? Việc này cậu không nên đụng vào!_ Loan tiến tới

- xin lỗi! Nhưng cô lại nhầm rồi! Tôi là Thiên Ân! Nhóc chưa dậy!

Loan ngớ người, sao lúc nào cô cũng nhẫm lẫn một cách tai hại vậy nhỉ? Tại hai anh em họ giống nhau quá sao? Không! Nếu giống đến vậy  thì tại sao Nhi lại không bị nhầm? Nhi có thể dễ dàng nhận ra đâu là anh đâu là em mà cô lại không thể? Là vì sao chứ?

- cô đứng ngây ra đấy làm gì! Chiều đi học về thì phụ Nhi giặt đống quần áo! Đừng bảo tôi nói cô hộ đấy!

- tôi biết rồi ạ!_ Loan lễ phép. Cô bĩu môi. Sao cậu chủ lại tốt với Nhi thế? Lúc nào cũng bên cô ta chằm chằm..

- mà chiều tối tôi sẽ đưa Nhi đi chợ! Cô ở nhà chuẩn bị cơm cùng nhóc nhé!

- dạ!

Nói vậy? Thì chẳng phải tạo cơ hội cho Loan hay sao? Khẽ nhếch mép cười. Loan vẽ ra ý đồ trong đầu mình..cô phải quy phục một trong hai anh em họ...

Ăn xong bữa sáng, hai anh chị quản lí đến đón hai anh em đi học. Nhi còn tưởng mình phải quốc bộ như mọi khi, nhưng...

- sao hôm nay cậu tốt thế?_ Nhi ném ánh mắt người ngoài hành tinh vào tên bên cạnh.

- không có gì! Bình thường tôi vẫn tốt chẳng qua cô không biết đó thôi!_ Thiên Ân tự cao tự đại

“ cậu tốt cái gì chứ? Tốt thì đống quần áo kia cũng khô lâu rồi!”

- hứ! Ai thèm tin đồ bí đao thối như cậu!_ Nhi quay ra ngoài phía cửa kính.

- hai em có vẻ hợp nhau nhỉ?_ anh Kim trêu chọc

- đừng mơ!

Cả hai đồng thanh, quay sang nhìn nhau rồi vội quay đi. Mặt đỏ bừng. Anh Kim không nhịn được cười..

- đấy! Đến nói cũng hợp ý nhau kìa!

Hai nhân vật của chúng ta im thin thít. Căn bản là một tên ngại, một tên xấu hổ. Thật bó tay!

Đến trường, 4 nhân vật xuống xe. Nhi chạy ào lên lớp. Ba tên còn lại mắt tròn mắt dẹt. Khỏi hẳn chưa mà sao chạy nhanh dữ vậy?

- Quỳnh Nhi!

Nhi chạy ào đến ôm chầm lấy cô bạn khiến Quỳnh Nhi không kịp trở tay.

- lâu không gặp cậu! Khoẻ hẳn chưa hả? Hôm trước nghe Thiên Ân nói làm tớ lo quá! Nhưng không biết địa chỉ!_ Quỳnh Nhi mừng rớt nước mắt.

- tớ ổn rồi!_ vui thật! Nhưng mặt Nhi vẫn lạnh tanh không biểu cảm. Vì cô bé không muốn lộ cảm xúc ra bên ngoài thôi.

- tốt quá!

Cuộc huyên thuyên trò chuyện lại bắt đầu. Đúng là không gì bằng bạn bằng bè... Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK