• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- tôi muốn..mấy cậu giúp tôi một việc!

- cậu cứ nói đi!

- cô ta...xử lí gọn đi!

- ok!

                       ********

Hôm nay tên bí đao kia nghỉ học. Chỉ có mỗi Nhi với Loan chiến đấu với bài giảng. Trong giờ chẳng có gì làm, Nhi chán nên chỉ nằm bò ra bàn hoặc tám chuyện cùng với cô bạn Quỳnh Nhi. Không biết do linh cảm hay gì mà tự nhiên Nhi cảm thấy bất an quá..cứ thấp thỏm không yên. Từ đầu buổi đến cuối buổi tim Nhi cứ đập liên hồi giống như có chuyện gì không ổn sắp xảy ra.

Tan học....

Sắp sách vở cẩn thận, Nhi khoác cặp ra về, đang đi đến đoạn đầu cầu thang thì tiếng chuông điện thoại reo lên, Nhi mở máy ra xem, sao tên bí đao lại gọi mình giờ này nhỉ? Nhi mở máy nghe

- cậu gọi tôi có chuyện gì vậy?

“ cô lang thang đâu đấy? Loan về tới nhà rồi đây này!”

- tôi có thói quen luôn về sau cùng mà!

“ hừ! Định trốn đi chơi hả?”

- này! Cậu bảo ai?

••••••

Nhi mải nói chuyện mà không để ý đến bóng đen phía sau lưng...

Bụp...

Sau khi bị đập mạnh vào sau đầu, Nhi ngất lịm đi, chiếc điện thoại rơi bụp xuống đất, mất tín hiệu liên lạc...

- chết tiệt! Con nhỏ này!_ Thiên Ân nhăn nhó.

- sao vậy anh?_ Thiên An từ ngoài đi và

- con nhỏ ngốc kia! Đúng là đồ bất lịch sự! Đang nói chuyện mà cô ta sập máy luôn! Grừ... Về cô biết tay tôi!

Thiên Ân mặt hầm hầm đi lên tầng. Thiên An ngán ngẩm lẽo đẽo đi theo.. Loan đang chuẩn bị bữa tối... Cô quay ra nhếch mép cười...

5:30......

6:00......

6:30.......

“ Thiên Ân.......Thiên Ân......”

Giọng nói ai đó văng vẳng bên tai Thiên Ân khiến cậu nhóc bừng tỉnh. Nhìn lên đồng hồ, sắp 7h rồi. Quay sang thấy Thiên An vẫn đang ngủ, cậu nhẹ nhàng bước xuống giường, khoác chiếc áo rồi đi xuống tầng, thấy Loan đang hí húi trong bếp, cậu rót cốc nước uống, được một nửa mới sực nhớ ra..

- Nhi đâu rồi?

- dạ! Tôi đợi mãi mà không thấy cô ấy về! 2 tiếng rồi ạ!_ Loan lí nhí cúi đầu nói- gì cơ?

Thiên Ân mặt hầm hầm lấy chìa khoá xe rồi nhanh chóng đi ra ngoài. Chiếc xe lao vun vút trên đường đến trường học..hồi chiều, đang nói chuyện với cậu thì mất liên lạc, hai tiếng rồi mà không thấy về..cả tiếng gọi trong giấc mơ của cậu nữa...Nhi xảy ra chuyện rồi thì phải..đến cổng trường, cậu vội vàng xuống xe. Chẳng còn cách nào khác là phải trèo tưởng vào, cũng may là cậu cao nên việc trèo qua không khó lắm. Vội vàng chạy lên tầng học..đèn trường bật nên đủ sáng cả hành lang và lan can cầu thang. Lên đến tầng ba, cậu khựng lại khi nhìn thấy Nhi đang nằm trên sàn, chiếc điện thoại cũng rơi ngay gần đấy. Vội vàng chạy đến. Sờ lên cổ tay Nhi, mạch cô đập chậm quá, máu loang lổ trên sàn, chưa bao giờ cậu thấy lo lắng như lúc này.. Vội vàng bế xốc Nhi lên, cậu chạy ra ngoài cổng. Thật may là ông bảo vệ cũng vừa mới đến, chứ không cậu cũng chẳng biết đưa Nhi ra ngoài kiểu gì.. Khởi động lại xe, Thiên Ân bắt buộc phải vừa bế Nhi vừa lái xe, máu của cô cứ thấm dần qua lớp áo..

- nhanh! Ông mau đến nhà tôi nhanh nhất có thể! Gọi tất cả đoàn y tế của ông đến cho tôi!_ cậu gấp gáp nói

“ dạ vâng thưa cậu chủ!”

Dừng xe trước cổng, cậu vội vàng chạy vào trong nhà. Thấy Nhi trong tình trạng máu me, Loan run lẩy bẩy...

Thiên An cũng vừa mới tỉnh. Thấy Thiên Ân chạy vội lên tầng, cả hai tay ôm chặt lấy Nhi. Cậu hốt hoảng chạy tới

- Nhi sao vậy anh?

- cô ấy bị ai đó hại! Để gọn chăn lên cho anh! Nhanh!

Thiên An vội vàng làm theo lời anh trai. Một đoàn người cũng vừa đến, thấy tình trạng nặng nên bắt tay vào cấp cứu ngay. Toàn bộ đều là các nhân viên y tế, bác sĩ số một của thành phố, nên cậu hoàn toàn yên tâm. Ở nhà thì tất nhiên là thuận tiện hơn bệnh viện rồi..

30' sau.....

Truyền nước cho Nhi xong, bác sĩ quay sang nhìn Thiên Ân, có chút gì đó lo lắng trong đôi mắt già nua ấy...

- cô ấy sao rồi?

- ổn rồi! Nhưng......

- nhưng sao?_ Thiên Ân gấp gáp

- theo như kiểm tra thì trước đây con bé đã từng bị chấn thương khá nặng ở vùng đầu, cũng may lực đánh không quá nặng tay...

- ông nói hẳn ra đi!_ Thiên An cũng lo lắng không kém

- nếu chấn thương nặng thêm, nhẹ thì mắc chứng mất trí nhớ tạm thời, còn nặng thì con bé có thể sống như người thực vật!

Thiên Ân sốc nặng, cậu hoàn toàn không biết Nhi bị chấn thương trước đó, chuyện hôm trước Nhi sốt, nếu không chữa kịp thời chắc chắn sẽ có biến chứng về não...cậu thở dài nặng nhọc ngồi phịch xuống ghế..

- mấy người có thể về!

- dạ vâng thưa cậu chủ! Chúng tôi sẽ đến kiểm tra theo định kì!

Sau khi đoàn người ra về, Loan mới lững thững đi vào, Thiên Ân lạnh lùng quay sang

- cô biết chuyện này chứ?

- dạ không thưa cậu chủ! Tôi không biết về việc này!_ Loan giật bắn mình...

- không biết sao cô phải giật mình?_ Thiên An khoanh tay..

- dạ! Tôi thực sự không biết thật ạ!

- cô đi xuống đi!_ Thiên Ân tức giận, đóng rầm cửa lại. Quay vào trong thay bộ quần áo dính máu. Cậu cảm thấy thực sự khó chịu..

“ mình bị sao thế này? Cô ta là ai? Tại sao mình lại quan tâm cô ta? Cô ta cũng chỉ là người giúp việc thôi mà! Không được! Mình không thể!”

Tĩnh tâm lại, cậu chỉnh lại bộ quần áo rồi quay ra. Sắc mặt lạnh lùng như ban đầu...

- em sang phòng bên nghỉ đi! Để anh trông cô ấy! Phòng dọn cũng xong rồi đấy! À! Em ăn tối chưa?

- em chưa ăn!

- vậy xuống ăn rồi lên phòng nghỉ đi!

- anh không ăn hả?

- anh không thấy đói!

- hay để em ăn xong rồi lên trông Nhi cho! Anh cứ đi nghỉ đi!

- không được kháng chỉ! Nhanh lên cho anh nhờ!

- rồi rồi! Em biết rồi!

Thiên An ỉu xìu đi xuống tầng ăn tạm chút cơm rồi quay về phòng. Cậu đâu còn là con nít đâu! Haizz, nhưng anh lúc nào cũng coi cậu như đứa trẻ còn hôi mùi sữa vậy. Thiên Ân cẩn thận kê lại chiếc gối cho Nhi rồi ngồi xuống bên cạnh, mạch đã đập ổn định trở lại rồi, chẳng biết khi nào con nhỏ này tỉnh nữa. Cậu tắt điện, chỉ còn ánh đèn ngủ mập mờ. Ngồi dựa đầu vào tường, cậu nhắm mắt lại, thiếp đi từ lúc nào không hay.. Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK