• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mười ngày sau đội ngũ hòa thân đã tới cổng hoàng thành Long triều.

“Công chúa, trước tiên chúng ta hãy một chỗ nghỉ ngơi rồi mới tiến cung có được không?” Tiểu Thanh đau lòng bởi vì thân thể Vân Yên do đi đường mà suy yếu .

“Ừ”. Vân Yên mệt mỏi tựa đầu lên trên vai nàng, bản thân cũng không muốn mang vẻ bệnh tật yếu ớt đi tiến cung gặp U Linh Vương.

“Lý tướng quân, dừng một chút tìm nơi để công chúa nghỉ ngơi trước, sau đó mới tiến cung”. Tiểu Thanh hướng về phía xe ngựa bên ngoài hô lớn.

“Được”. Lý tướng quân nhanh chóng dừng xe ngựa trước cửa một khách điếm.

Tiểu Thanh đỡ nàng vào khách điếm, sai tiểu nhị chuẩn bị nước ấm giúp nàng tẩy rửa bụi đường. Sau đó đưa nàng đi nghỉ ngơi, nhìn thấy nàng đã ngủ say mới lặng lẽ lui ra ngoài.

“Lý Tướng Quân, chúng ta đã vào tới thành rồi, đoàn hòa thân chói mắt như vậy Long Vương hẳnđã sớm biết. Tại sao còn chưa phái người tới đón tiếp?” Nàng nghi hoặc hỏi.

“Xuỵt”. Lý tướng quân đặt tay lên môi ra dấu cho nàng ngừng nói, nhìn xung quanh rồi mới hạ giọng: “Tiểu Thanh cô nương, nơi này là Long triều, không nên nói lung tung tránh khiến cho công chúa gặp phiền toái, tất cả mọi chuyện đợi Người tỉnh dậy rồi nói”. Hắn làm sao không nhận ra Long Vương không coi trọng công chúa, thật sự có thể nói là khinh thị nàng.

Hoàng cung Long triều, U Linh Vương mang theo mặt nạ nằm ở trên Long ỷ (1), ánh mắt thâm thúy khiến cho người khác không đoán ra hắn đang suy nghĩ điều gì?

“Vương” Một thị vệ vội vàng tiến vào quỳ gối hành lễ bẩm báo: “ Công chúa Vân triều đã vào trong thành, giờ đang nghỉ ngơi tại khách điếm”.

“Vậy sao?” U Linh Vương lập tức ngồi dậy. “ Bổn vương đã biết, ngươi lui xuống đi”

“Vâng, thuộc hạ cáo lui”. Thị vệ đứng dậy lui đi ra ngoài.

U Linh Vương lúc này mới cất giọng phân phó: “ Người đâu, tuyên Lâm ma ma vào”

“Vâng, vương”. Thái giám ngoài cửa nhận lệnh.

Rất nhanh sau đó, một ma ma tuổi ngoài ngũ tuần đi vào hành lễ: “ Nô tỳ tham kiến Vương ”.

“ Đứng lên đi… ngươi lại đây..” Lâm ma ma vội vàng đến gần hắn, U Linh Vương ghé bên tai bà hạ lệnh cho đến khi bà thông suốt.

“ Nô tỳ đã biết, nô tỳ nhất định hoàn thành tốt, thỉnh Vương cứ yên tâm “. Lâm ma ma lúc này mới lại hành lễ sau đó lập tức lui ra ngoài.

Ánh mắt U Linh Vương lộ ra tia âm ngoan, tay cầm chén trà bóp mạnh khiến cho nước trong chén cũng phải run rẩy.

Nẳm ở trên giường, Vân Yên mở mắt tỉnh dậy. Sau mấy ngày đi không ngừng nghỉ, ngủ một giấc ngắn khiến cho sắc mặt nàng đã có chút hồng nhuận. Nàng đứng dậy gọi:“ Tiểu Thanh, ngươi ở đâu?”

“ Công chúa, Người tỉnh rồi, có đói bụng không? Nô tỳ lấy cho Người chút điểm tâm nhé? “. Tiểu Thanh đang canh giữ ở ngoài cửa vội đi vào.

“ Ta vẫn chưa thấy đói. Tiểu Thanh, hiện tại đã là giờ nào rồi? Chúng ta cũng nên tiến cung phải không? “. Vân Yên hỏi. U Linh Vương đã có bất mãn đối với nàng, nàng không muốn cấp thêm nhược điểm nào nữa.

“ Công chúa, hiện tại đã là giờ Mùi “. Tiểu Thanh trả lời.

“ Thật không? “ Vậy mau giúp ta mặc quần áo, chúng ta tiến cung thôi.

Mười ngày sau đội ngũ hòa thân đã tới cổng hoàng thành Long triều.

“Công chúa, trước tiên chúng ta hãy một chỗ nghỉ ngơi rồi mới tiến cung có được không?” Tiểu Thanh đau lòng bởi vì thân thể Vân Yên do đi đường mà suy yếu .

“Ừ”. Vân Yên mệt mỏi tựa đầu lên trên vai nàng, bản thân cũng không muốn mang vẻ bệnh tật yếu ớt đi tiến cung gặp U Linh Vương.

“Lý tướng quân, dừng một chút tìm nơi để công chúa nghỉ ngơi trước, sau đó mới tiến cung”. Tiểu Thanh hướng về phía xe ngựa bên ngoài hô lớn.

“Được”. Lý tướng quân nhanh chóng dừng xe ngựa trước cửa một khách điếm.

Tiểu Thanh đỡ nàng vào khách điếm, sai tiểu nhị chuẩn bị nước ấm giúp nàng tẩy rửa bụi đường. Sau đó đưa nàng đi nghỉ ngơi, nhìn thấy nàng đã ngủ say mới lặng lẽ lui ra ngoài.

“Lý Tướng Quân, chúng ta đã vào tới thành rồi, đoàn hòa thân chói mắt như vậy Long Vương hẳnđã sớm biết. Tại sao còn chưa phái người tới đón tiếp?” Nàng nghi hoặc hỏi.

“Xuỵt”. Lý tướng quân đặt tay lên môi ra dấu cho nàng ngừng nói, nhìn xung quanh rồi mới hạ giọng: “Tiểu Thanh cô nương, nơi này là Long triều, không nên nói lung tung tránh khiến cho công chúa gặp phiền toái, tất cả mọi chuyện đợi Người tỉnh dậy rồi nói”. Hắn làm sao không nhận ra Long Vương không coi trọng công chúa, thật sự có thể nói là khinh thị nàng.

Hoàng cung Long triều, U Linh Vương mang theo mặt nạ nằm ở trên Long ỷ (1), ánh mắt thâm thúy khiến cho người khác không đoán ra hắn đang suy nghĩ điều gì?

“Vương” Một thị vệ vội vàng tiến vào quỳ gối hành lễ bẩm báo: “ Công chúa Vân triều đã vào trong thành, giờ đang nghỉ ngơi tại khách điếm”.

“Vậy sao?” U Linh Vương lập tức ngồi dậy. “ Bổn vương đã biết, ngươi lui xuống đi”

“Vâng, thuộc hạ cáo lui”. Thị vệ đứng dậy lui đi ra ngoài.

U Linh Vương lúc này mới cất giọng phân phó: “ Người đâu, tuyên Lâm ma ma vào”

“Vâng, vương”. Thái giám ngoài cửa nhận lệnh.

Rất nhanh sau đó, một ma ma tuổi ngoài ngũ tuần đi vào hành lễ: “ Nô tỳ tham kiến Vương ”.

“ Đứng lên đi… ngươi lại đây..” Lâm ma ma vội vàng đến gần hắn, U Linh Vương ghé bên tai bà hạ lệnh cho đến khi bà thông suốt.

“ Nô tỳ đã biết, nô tỳ nhất định hoàn thành tốt, thỉnh Vương cứ yên tâm “. Lâm ma ma lúc này mới lại hành lễ sau đó lập tức lui ra ngoài.

Ánh mắt U Linh Vương lộ ra tia âm ngoan, tay cầm chén trà bóp mạnh khiến cho nước trong chén cũng phải run rẩy.

Nẳm ở trên giường, Vân Yên mở mắt tỉnh dậy. Sau mấy ngày đi không ngừng nghỉ, ngủ một giấc ngắn khiến cho sắc mặt nàng đã có chút hồng nhuận. Nàng đứng dậy gọi:“ Tiểu Thanh, ngươi ở đâu?”

“ Công chúa, Người tỉnh rồi, có đói bụng không? Nô tỳ lấy cho Người chút điểm tâm nhé? “. Tiểu Thanh đang canh giữ ở ngoài cửa vội đi vào.

“ Ta vẫn chưa thấy đói. Tiểu Thanh, hiện tại đã là giờ nào rồi? Chúng ta cũng nên tiến cung phải không? “. Vân Yên hỏi. U Linh Vương đã có bất mãn đối với nàng, nàng không muốn cấp thêm nhược điểm nào nữa.

“ Công chúa, hiện tại đã là giờ Mùi “. Tiểu Thanh trả lời.

“ Thật không? “ Vậy mau giúp ta mặc quần áo, chúng ta tiến cung thôi.

“ Công chúa, người thực sự muốn vào cung sao?” Tiểu Thanh chần chờ hỏi, vẻ mặt tràn đầy ưu sầu cùng lo lắng Tiểu Thanh chần chờ hỏi, vẻ mặt tràn đầy ưu sầu cùng lo lắng

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
jojo15:03 23/03/2016
đọc thấy cũng hay mà...
BÌNH LUẬN FACEBOOK