• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Từ Khả Vi lôi kéo góc áo của cô nhìn ngắm, dù sao cũng đã từng là phu nhân nhà giàu có, chất liệu như thế nào chỉ một chút là có thể cảm thụ được.

"Rất mắc đi?"

"Không. . . . . . Không có mắc. . . . . ." Uyển Tình không biết như thế nào giải thích, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Từ Khả Vi liếc nhìn cô một cái, hỏi: "Ba con mua?"

Uyển Tình ngẩn ngơ, đột nhiên nhớ tới cô còn có một người ba! Cô không biết nên phản ứng ra sao, cứng ngắc gật đầu: "Dạ, ba ba mua…" Nói xong, cô rất muốn khóc. Ba ba đã bán cô, sao có thể sẽ mua quần áo cho cô?

Từ Khả Vi thu tay lại, sắc mặt đạm mạc: "Ít nhất hắn đối với con vẫn còn tốt."

"Mẹ. . . . . ." Uyển Tình không biết nên khuyên bà như thế nào.

Từ Khả Vi cười cười, hỏi: "Các ngươi hiện tại có thường xuyên gặp mặt không?"

Uyển Tình lắc đầu: "Không có. Mẹ con kia sao có thể đồng ý? Bọn họ ước gì chúng ta chết đi đó."

Từ Khả Vi hừ lạnh một tiếng, đột nhiên tức giận đến xương sườn phát đau. Uyển Tình thấy bà sắc mặt trắng bệch, vội la lên: "Mẹ! Người làm sao vậy? Người đừng vội, chúng ta không nói tới bọn họ !"

Cô vội vàng đem gọi y tá tới, y tá cùng bác sĩ một trận bận rộn, mới làm cho Từ Khả Vi qua cơn nguy hiểm.

Uyển Tình gấp đến độ khóc lên: "Đều là con không tốt, con không nên khơi dậy chuyện thương tâm của mẹ. . . . . ."

"Không có việc gì. Con không khóc, mẹ sẽ không thương tâm ." Từ Khả Vi suy yếu nói.

"Được, con không khóc!" Uyển Tình vội vàng lau khô nước mắt.

Nghỉ ngơi một hồi, Từ Khả Vi hỏi: "Gần nhất có thi gì không? Thành tích thế nào?"

"Rất tốt, con có tiến bộ đấy ạ." Uyển Tình nói, "Lần trước con thi đứng thứ bảy trong lớp, trong trường cũng đúng trên một trăm , muốn đại học nhất định không thành vấn đề."

Từ Khả Vi nghe xong lời của cô, cuối cùng cũng được an ủi, tâm tình sung sướng.

Kỳ thật Uyển Tình bình thường thành tích lúc nào cũng nằm trong top 10 người đứng đầu, hiện giờ mấy tháng không học , nếu như đi học lại, hơn phân nửa sẽ nằm vào khoảng dưới hai mươi, nói không chừng thấp hơn. Nhưng lúc này vì an ủi Từ Khả Vi, cô cũng không có biện pháp khác. Cùng lắm thì sau khi đi học lại, cô liền tăng thêm giờ học đem kiến thức bị mất lúc trước lấy lại!

Hai người lại hàn huyên hơn mười phút, y tá đi đến: "Người bệnh cần nghỉ ngơi ."

Uyển Tình không tha nhìn Từ Khả Vi: "Con phải đi rồi."

"Về sau đừng xin phép , khi nào nghỉ hẳn đến." Từ Khả Vi nói.

Uyển Tình gật gật đầu, kiểm tra lại một lần, giúp bà đắp cái chăn mới rời đi. Đi khỏi phòng bệnh, nhìn A Thành đứng ở bên ngoài, cô hoảng sợ.

A Thành thấp giọng nói: "Tiểu thư."

Uyển Tình nhìn xem bên trong phòng bệnh, đi lên phía trước vài bước, áp chế tức giận hỏi: "Ngươi kêu y tá đi vào?" Cư nhiên quấy rầy cô cùng mẹ mình gặp nhau, thật là quá đáng!

A Thành giống như biết cô đang suy nghĩ cái gì, nói: "Tổng giám đốc gọi điện thoại đến thúc dục, tiểu thư đừng quên chính sự, phải đi thay băng cái đã."

Chính sự?

Đúng rồi, thay băng mới là chính sự còn thăm mẹ cô chỉ là thuận tiện.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
+ =

Đừng nhập

Avatar
VitSu10:12 28/12/2016
truyện dài quá sinh ra nản ko muốn đọc mau END đi ad ơi
Avatar
An An21:12 25/12/2016
Viết sai nhiều quá, mấy chương cuối kì thực ta hơi lơ mơ
Avatar
Trương Quang Nguyệt Bảo10:12 22/12/2016
đến chương mấy thì hết vậy ad ?
Avatar
trà22:12 21/12/2016
yêu truyện này chết mất
Avatar
ngọc20:12 21/12/2016
Mau ra chương mới 1 chút ad ơi
BÌNH LUẬN FACEBOOK