• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:


Tính tiền xong, hai người đi ra khỏi trung tâm mua sắm, Mục Thiên Dương nói: "Mẹ cô tỉnh lại rồi."

Uyển Tình quay qua nhìn hắn: "Vậy… Tôi có thể hay không…"

Mục Thiên Dương cúi đầu ở bên cổ cô hít hà, nhẹ giọng nói: "Tôi sẽ đồng ý nếu cô đi về ăn cơm trưa! Hai giờ về, thời gian còn rất dài đúng không?"

Uyển Tình vội vàng nhìn thoáng qua đồng hồ điện tử trên tay mình, mười một giờ. . . . . . Chỉ cón ba giờ nữa, ngồi xe qua lại trì hoãn thời gian cũng không còn bao lâu.

"Có thể hay không"

Mục Thiên Dương giận tái mặt, cả giận nói: "Cô cho là cô có thể cò kè mặc cả sao? Nếu không phải tôi đang vui, cô nghĩ rằng tôi sẽ nói cho cô biết là bà ta đã tỉnh sao?! Đừng được voi đòi tiên!"

"Vâng!" Uyển Tình lập tức nói, "Tôi nhất định sẽ trở về đúng giờ!"

Mục Thiên Dương hừ nhẹ một tiếng, nói với A Thành: "Đưa cô ta đi đi! Đúng giờ trở về!"

Uyển Tình nhìn cái bóng của mình trên cửa kính xe, trên cổ còn lưu lại vết hôn của hai ngày trước. Cô lấy tay che kín lại, tuyệt đối không thể bị mẹ nhìn thấy! Nghĩ nghĩ, cô nói với A Thành: "Anh đưa tôi về nhà trước." Nói xong báo địa chỉ nhà mình.

A Thành từ trong kính chiếu hậu nhìn cô một cái: "Tổng giám đốc bảo ta đưa cô đến bệnh viện."

"Tôi phải thay quần áo!" Uyển Tình kêu to.

A Thành do dự một chút, tay sờ di động, muốn hỏi Mục Thiên Dương một chút.

Uyển Tình sợ Mục Thiên Dương không đồng ý, lớn tiếng nói: "Tôi sẽ trở về đúng hạn, sẽ không làm cho anh có thêm phiền toái!"

A Thành sửng sốt một chút, giống như việc này thật khó để mà nói, cũng không thể nói với tổng giám đốc: tiểu thư trên cổ có lưu lại vết hôn của ngài, cô ấy không muốn bị mẹ cô biết, cho nên xin đi thay quần áo. . . . . . Tổng giám đốc hơn phân nửa sẽ đem hắn đi chiên giòn cho cá ăn đi? Vì thế, tay hắn rụt rụt trở về.

Uyển Tình về nhà thay áo sơmi, đem vết hôn che lại, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất đến bệnh viện. Đi vào phòng bệnh, gặp Từ Khả Vi.

"Mẹ ——"

"Uyển Tình?" Từ Khả Vi nhìn cô, lộ ra một nụ cười vui mừng, "Con… Tay con bị làm sao vậy?"

"A. . . . . ." Uyển Tình sửng sốt một chút, cái khó ló cái khôn nói, "Ở trên lớp thể dục không cẩn thận bị té."

"Như thế nào lại không cẩn thận như vậy?" Từ Khả Vi nhíu mày. Bà nằm ở trên giường không thể động, chờ Uyển Tình đến bên giường, bà nắm chặt tay Uyển Tình, "Có bị thương nặng không?"

"Không có việc gì ." Uyển Tình ngồi xuống, "Mẹ ơi mẹ có khỏe không? Con rất lo cho mẹ. . . . . ." Nói xong liền khóc lên. Đều tại Mục Thiên Dương không cho cô gặp bà......

"Khóc cái gì, ta không sao ." Từ Khả Vi nói, "Con phải học thật tốt, cẩn thận một chút, đừng bị thương nữa, ta nhìn thấy sẽ đau lòng."

"Dạ. . . . . ." Uyển Tình khụt khịt.

Từ Khả Vi hỏi: "Không đi học sao?"

"Con. . . . . Con xin nghỉ, tí nữa phải trở lại, buổi chiều có trắc nghiệm."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
#ThanĐá12:02 19/02/2017
Chòi ôi, truyện đọc cũng đc mà sao dài thấy mọe vậy!!!
Avatar
VitSu10:12 28/12/2016
truyện dài quá sinh ra nản ko muốn đọc mau END đi ad ơi
Avatar
An An21:12 25/12/2016
Viết sai nhiều quá, mấy chương cuối kì thực ta hơi lơ mơ
Avatar
Trương Quang Nguyệt Bảo10:12 22/12/2016
đến chương mấy thì hết vậy ad ?
Avatar
trà22:12 21/12/2016
yêu truyện này chết mất
BÌNH LUẬN FACEBOOK