• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sáng sớm, một cú điện thoại phá tan mộng đẹp của người đang nằm trên giường, thân hình to lớn đứng dậy, cầm lấy điện thoại đi đến cửa sổ sát đất, giọng nói trầm thấp nhận điện thoai, "A lô."

"Ông chủ, có phiền toái , cục điều tra liên bang đang tìm anh." Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói có chút dồn dập.

"Bởi vì chuyện tối ngày hôm qua?" Lãnh Mặc Phàm không cho là đúng nhíu mày.

"Bọn hắn tra được nữ sát thủ tối hôm qua ngồi chung bàn với anh, bọn hắn hoài nghi anh. . . . . ." Đầu dây bên kia không dám nói tiếp.

"Tìm lái xe của tôi, đưa video hôm qua cho bọn hắn xem, đồng thời cảnh cáo bọn hắn, đừng đến làm phiền tôi nữa." Lãnh Mặc Phàm lạnh lùng hạ giọng nói, sau đó cúp điện thoại.

"Có phiền toái rồi hả?" Cô gái ở trên giường vừa mới tỉnh liền nhỏ giọng hỏi.

Lãnh Mặc Phàm xoay người, chỉ nhìn thấy thân thể của cô, da thịt trắng nõn dưới ánh mặt trời, sợi tóc hỗn độn hạ xuống phủ lên khuôn mặt quyến rũ xinh đẹp, khiến anh nói không nên lời, chỉ liếc mắt một cái, tiện thể cảm giác nguyên thủ ở dưới bụng lại bắt đầu khởi động. Truyện được cập nhật nhanh nhất tại diễn đàn Lê Quý Đôn

Trở lại bên giường, anh dùng một tay áp chế cô, "Nhìn xem cô mang lại phiền toái gì cho tôi này, ngày hôm qua cô báo đáp cho tôi quá ít rồi." Nói xong, ngăn chặn môi của cô, anh mãnh liệt vuốt ve thân thể hoàn mỹ này.

"Ưm...." Bích Tư Đình run rẩy cong người lên thể, cọ sát vào , ánh mắt nheo lại hiện lên một tia hưởng thụ.

Trong biệt thự xa hoa, Bích Tư Đình ngẩn ngơ nán lại ba ngày, trong ba ngày, mỗi ngày cô đều cùng người đàn ông xa lạ này triền miên không ngớt, nhiệm vụ hoàn thành, cô tùy ý phóng túng, không quản xem bên ngoài đã xảy ra chuyện long trời lở đất gì.

Lãnh Mặc Phàm mê luyến thân thể của cô gái này, cô yêu mị, hoặc thanh thuần, hoặc gợi cảm, hoặc dã tính, cô cũng giống như một thiên sứ, kích khởi sự nhiệt tình của anh, anh không hỏi tính danh thật của cô là gì, có lẽ, vài ngày sau, bọn họ sẽ không còn liên hệ nữa rồi. Truyện được cập nhật nhanh nhất tại diễn đàn Lê Quý Đôn

Sáng sớm ngày thứ ba, xe thể thao khởi động rầm rầm như pháo vang lên, xe thể thao màu lam trượt khỏi đường cong, chạy vội xuống núi.

Cửa sổ sát đất, một bóng dáng nghiêng người dựa vào cửa, nhìn xe thể thao rời đi, Lãnh Mặc Phàm híp híp mắt, anh kỳ vọng bọn họ sẽ gặp mặt lần nữa.

Xe thể thao màu lam chạy ra đầu phố, sau cùng đứng ở một gian cửa hàng quần áo, cô gái trên xe cất bước đi vào, sau nửa giờ, cô bước ra với bộ tóc nâu nhạt, quần áo phong cách thể theo ôm lấy người trong rất đẹp mắt. Sau đó, cô lên xe rời đi.

Cô cầm lấy điện thoại bấm một dãy số, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói khàn khàn, "Nhiệm vụ hoàn thành sao?"

"OK." Cô gái trả lời một cách đơn giản.

"Kế tiếp là nhiệm vụ trong nước." Đầu dây bên kia trầm thấp lên tiếng.

"Đã rõ." Cô gái hừ lạnh rồi bình tĩnh trả lời.

Sáng sớm hôm sau, từ New York bay về Trung Quốc, khoang hạng nhất yên tĩnh, toàn thân cô mặc một bộ quần áo của một cô gái nhỏ, không thu hút tý nào, tóc tai rối bời che đỉnh đầu, trên đầu đội một chiếc mũ, kính dâm bao trùm hai coi mắt, vừa thấy, làm cho người ta nghĩ đến hai chữ "tương phản", đúng vậy, cô gái nhỏ trước mắt trên người có khí thế bất lương, khiến người khác không dám tiếp cận, đặc biệt cặp mắt ẩn sau hàng lông mi dài, chỉ cần liếc mắt một cái, đã đủ giết người. MiuDĐLQĐ

Sau vài tiếng đồng hồ, cô gái nhỏ đi ra sân bay, liếc mắt thấy một chiếc xe đậu cách đó không xa, chiếc xe màu đen có rèm che, cô không do dự bước qua đó.

"Mệt chết rồi." Cô gái nhỏ hô lên một tiếng, bỏ ra mũ.

Ngồi ở bên cạnh cô, là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, giữa trán có một vết sẹo, nhìn hơi ghê người, cặp mắt âm xà lộ ra uy nghiêm.

"Nghe nói lúc ở Newyork , cô cùng tổng giám đốc Lãnh Mặc Phàm của tập đoàn Lãnh thị dính dáng đến nhau, hiện tại đã xử lý sạch sẽ chưa!" Người đàn ông lão niên (ý chỉ người già) quan tâm hỏi.

"Sạch sẽ rồi." Đáy mắt cô gái nhỏ mỉm cười, nhưng vẫn có vài tia nhục dục đang ẩn trong đó.

"Sạch sẽ là được, về sau không nên tiếp xúc với loại người này, đừng chọc đến hắn."

"Cũng có người khiến cha nuôi phải sợ sao ?" Khóe miệng cô gái bứt lên, nhíu mày.

"Không phải cha nuôi sợ hắn, mà là sợ phiền toái, Lãnh Mặc Phàm cũng không phải là một thương nhân bình thường như bao người, sau lưng hắn có thế lực rộng lớn, người bình thường không thể trêu vào."

"Chúng ta không phải người bình thường." Cô gái nhếch nhếch khóe môi, hừ lạnh nói.

"Nhất là con, con là sát thủ xuất sắc nhất của bọn ta, cha cũng không hy vọng con xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn." Trong lời nói của người đàn ông, có chút thâm tình, ông hiểu cá tính của cô, cô ở Mĩ không có tung tích ba ngày, trong ba ngày, cô ở cùng ai trong lòng ông đều suy đoán được.

"Ừ." Cô gái nhàn nhạt đáp lại một tiếng, dựa vào ghế ngồi nghỉ ngơi.

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK